Ngày mặc váy cưới cùng anh tiến vào lễ đường, tôi nở mày nở mặt lắm khi ai cũng
nắc nỏm khen tôi lấy được người chồng tốt. Tôi thấy mọi người nói đúng nhưng
chưa xác thực hoàn toàn. Chồng tôi, phải là chuẩn soái ca mới đúng. Đến nỗi lúc
quen biết và yêu anh, tôi còn cứ ngỡ mình đang sống trong cuốn tiểu thuyết tình
cảm nào đó.
Anh tâm lý, ân cần, nhỏ nhẹ với tôi lắm. Từng cử chỉ, lời nói
của anh đều khiến tôi ngây ngất. Mỗi ngày sống bên anh với tôi giống như một
thước phim tình cảm quay chậm. Ngọt ngào, lãng mạn là những gì tôi cảm nhận được
trong cuộc sống hôn nhân mình. Nó mới chỉ diễn ra được chừng hơn một tháng mà đã
khiến tôi phải bùi ngùi nuối tiếc rằng tại sao tôi không gặp và lấy anh sớm
hơn.
Gia đình tôi có điều kiện hơn gia đình anh nên sau khi hôn phối,
chúng tôi sống trong căn hộ mua bằng 2/3 số tiền mà ba má tôi cho. Vì không muốn
mọi người nói ra nói vào anh nên tôi luôn nói rằng căn nhà đó là do anh mua. Tôi
cũng không muốn gây áp lực cho anh nên không bao giờ nhắc đến chuyện căn nhà. Có
lẽ vì chúng tôi biết cách thấu hiểu nhau nên mâu thuẫn Có lẽ là thứ xa xỉ nhất
trong cuộc hôn nhân này.
Hai tháng sau, tôi mừng đến phát khóc khi chiếc
que thử thai hiện rõ lên hai vạch đỏ chót. Tôi báo tin cho anh, anh bật khóc, ôm
chặt lấy tôi mà cảm ơn rối rít. Những tháng ngày tôi mang bầu, cho dù ngoại hình
có thay đổi đáng kể, xấu xí đi nhiều, anh vẫn một lòng một dạ trông nom tôi chu
đáo. Mọi người còn khuyên tôi nên soát anh chặt chẽ vì rằng biết đâu anh sẽ bắt
bồ . Nhưng phần đông thời kì ngoài đi làm thì anh luôn ở bên cạnh tôi. ngoại
tình làm sao được cơ chứ. Mà có lẽ nào, chồng tôi tôi còn không hiểu, không tin
thì còn ra làm sao nữa.
Tôi sinh cho anh một thằng cu kháu khỉnh, ai cũng
vui mừng. Tôi ít sữa nên con nhỏ phải ăn sữa ngoài. Tôi từ nhỏ đã được nuông
chiều nên hơi lóng cóng một tí trong việc chăm con. Anh chẳng những không la rầy
mà còn đưa ra lời yêu cầu khiến tôi bàng hoàng:
- Mình tìm vú nuôi để
nuôi con đi em. Chỉ cần có người coi ngó con mình tốt là được, còn việc nhà tất
tật cứ để anh lo. Mà như thế, em cũng có nhiều thời kì ngơi nghỉ và coi ngó bản
thân hơn. Chẳng phải em vẫn đang lo lắng không biết lấy lại vóc dáng như thế nào
đấy còn gì?
Nghe những lời ấy của anh, tôi chỉ biết ôm chặt lấy anh mà
mỉm cười hạnh phúc. Tôi không dám tin anh lại có thể nghĩ suy chu đáo được như
vậy. Tôi phó hết mọi việc cho anh để tụ tập lấy lại vóc dáng của mình. Và
rồi…
Vú nuôi anh tuyển về còn khá trẻ, đằng sau bộ áo quần ở nhà giản dị,
tôi vẫn nhận thấy được cô vú nuôi là người có sắc.
- Em đừng có nghĩ lăng
nhăng đấy nhé! Anh xin thề là anh chỉ có mình em thôi! – Anh mạnh tay luôn khi
thấy ánh mắt khó hiểu của tôi
Tôi, luôn tin cẩn anh và bây giờ vẫn vậy.
Cô vú nuôi của nhà tôi chăm trẻ rất khéo. Con tôi lớn mau, phổng phao lắm. Tôi
chưa kịp mừng thì…
Hôm ấy hơi mệt trong người nên tôi xin về sớm. Định
bụng gọi anh sang đón nhưng lại thương anh đường xá bóng gió, trời thì nắng
nóng. Tôi tự gọi taxi ra về. Vừa bước chân vào cửa, tôi đã gọi cô vú nuôi vì
muốn cô ấy pha giúp tôi cốc nước mát. Bộ dạng lúc chạy ra đón tôi của cô vú nuôi
kì lạ lắm. Tóc hơi rối và vẻ mặt hơi hốt hoảng. Tôi tái mặt khi cô ấy quay lưng
lại, chiếc quai áo lót của cô ấy bị đứt làm đôi, rơi ra khỏi tà áo. Đúng lúc ấy,
anh cũng vừa bước ra từ phòng ngủ, trên tay ẵm con nhỏ. Trong đầu tôi khi ấy,
chỉ hiện lên một suy nghĩ. Cho dù anh có bế con trên tay với mái tóc rối bù thì
tôi vẫn không khỏi nghi nhờ.
Và rồi…
Tôi đứng hình khi đêm đó lén
nghe được câu chuyện ấy…
- Không biết cô ta có nghi ngờ gì không? Cũng
tại anh ấy, mạnh đến mức giật đứt cả quai áo của người ta. Bắt đền…
Hóa
ra cô vú nuôi kia chính là nhân tình của anh. Họ đã cùng nhau dựng lên một màn
kịch hoàn hảo để qua mặt tôi. Tôi chẳng thèm buồn xông ra bắt quả tang họ. Lẳng
lặng về phòng, tôi lôi giấy ra viết sẵn tờ đơn ly hôn. Cuộc hôn đẹp đẽ, hào
nhoáng không ngờ lại kinh khủng và bỉ ổi đến thế!


0 nhận xét :
Đăng nhận xét