36 tuổi, chị rơi vào nỗi đớn đau vô cùng khi chồng chị, người đàn ông của đời
chị chết thật vì tai nạn giao thông. Cái chết quá bất ngờ, quá tức tưởi khiến
chị quỵ ngã. Hai con chị, một đứa 10 tuổi, một đứa 6 tuổi, còn nhỏ dại biết bao.
Nỗi đau này, sự mất mát này, chị biết làm thế nào để vượt qua được đây?
Càng
nhớ về anh, người chồng luôn yêu vợ thương con, luôn muốn dành cho vợ con những
gì tốt đẹp nhất, luôn đối tốt với anh em bên nhà vợ, sống chan hòa, nồng hậu với
hàng xóm, bạn bè, chị càng thấy xót xa vô biên. rồi ra trên bước đường đời đằng
đẵng, thiếu vắng anh, chỉ có chị và 2 con đồng hành, chị sẽ vượt qua thế nào
đây?
Chị khóc cạn nước mắt, đến khi chẳng thể khóc nổi nữa, chị chỉ biết
gục đầu bên linh cữu của chồng, như cái xác không hồn. Giữa dòng người vào phúng
viếng, bỗng vang lên một tiếng khóc xé lòng từ một người đàn bà khá trẻ, tay còn
dắt theo một đứa bé trai tầm 7,8 tuổi. Họ hàng 2 bên nhà chị đưa mắt nhìn nhau,
chẳng ai nhận ra danh tính người phụ nữ ấy. Nếu có là người quen, bạn bè, thì có
nhẽ cũng không đến mức khổ cực không kìm nén được cảm xúc như thế.
Sau khi
lau nước mắt, câu tiếp theo người phụ nữ đó nói với đứa trẻ bên cạnh đã khiến vơ
mọi người có mặt ở đấy ngẩn ngơ: “Lại đây thắp hương cho bố đi con, từ nay bố
con sẽ không còn xuất hiện trên đời này nữa, mẹ con mình mất bố thật
rồi!”.
Đến lúc này chị mới khôi phục được mấy phần tỉnh táo, nhìn 2 người
khách lạ mặt kia. Khi nhìn đến bộ mặt đứa bé trai ấy, một cảm giác run rẩy phát
ra từ tận đáy lòng, lại nghĩ đến lời người phụ nữ đó vừa nói, chị liền thấy
trước mắt tối sầm, rồi cứ thế ngất đi.
Lúc chị tỉnh lại, chị đã được đưa vào
phòng nghỉ. Mẹ đẻ chị đang thường trực bên cạnh. Bà nhìn chị tỉnh ngộ, thì nhẹ
nhàng nói: “Đừng quá buồn đau. Người mất rồi, có thế nào thì cũng để cho mọi
chuyện qua đi đi”. “Cô ta…”, chị nghẹn ngào không thốt nên lời. Mẹ chị thở dài
gật đầu: “Phải, nó là người đàn bà bên ngoài của chồng con. tương hỗ với nhau
cũng lâu rồi, con riêng của chúng nó còn lớn hơn con bé Phương Linh của con
nhưng. Chúng nó quen nhau lúc chồng con đi công tác ở tỉnh, chồng con mỗi lần về
đấy công tác lại ở nhà nó, lúc có con với nhau thì mua nhà cho nó, lập thành
phòng nhì. Cứ thế, 1,2 tháng lại kiếm cớ về thăm mẹ con nó 1 lần, cho tới
hiện”.
Thấy chị lặng im, mẹ chị lại đành nói tiếp: “Mẹ con nó về đây để cho
thằng bé chịu tang bố, rồi nhận tổ nhận tông. Bên nhà chồng con đã chấp thuận
rồi, dù gì cũng là máu mủ nhà người ta, ai bỏ được chứ. Sau này thằng bé cũng sẽ
có tên trong danh sách những người thừa kế tài sản… Con bé ấy sẵn sàng để cho
con trai nó đi xét nghiệm ADN nếu mọi người muốn…”.
Nghe mẹ nói mà tai chị ù
đi, không suy nghĩ được gì nữa. Chị vòng tay tự ôm chặt lấy mình, nằm cuộn tròn
im lặng, có thế chị mới thấy dễ chịu và an tâm một tí. Đến khóc chị cũng không
nhỏ nổi giọt nước mắt nào nữa rồi. Nỗi đau tiếp nối nỗi đau, sự phản nghịch bội
nghĩa nối tiếp sự mất mát cực độ, chị bỗng cảm thấy trống lổng, hoang hoải đến
mức trở nên bình thản.
Người chồng mà chị vừa đứt ruột đứt gan nát gan tiếc
thương, xót xa, hóa ra lại là người đã lừa dối chị có một gia đình khác bên
ngoài bao lăm năm nay. Còn chị thì chẳng hay biết gì, vẫn ngỡ mình là người vợ
may mắn, các con mình có người bố tót vời. Để hiện giờ “cháy nhà mới ra mặt
chuột”, anh ở dưới cửu tuyền có nhìn thấy không, anh muốn chị phải làm thế nào
bây chừ?
Vui vẻ chấp thuận cô ta và đứa trẻ ấy trở thành những thành viên mới
trong gia đình, vì dẫu gì anh đã chẳng còn nữa rồi, còn đối tượng để mà giành
giật nữa đâu, hay phản đối quyết liệt để rồi mang tai mang tiếng gớm ghê, tham
tiền không muốn chia tài sản. Có người vợ nào phải rơi vào tình cảnh éo le ngang
trái như chị không? Anh đã mất rồi, vẫn còn tặng chị một “món quà” này đây,
khiến niềm tin và tình ái chị dành cho anh bao năm vỡ vụn trong phút chốc…


0 nhận xét :
Đăng nhận xét