Có những người chỉ cần em tiến lại gần họ một bước, họ sẽ tự khắc
thụt lùi lại một bước. À hóa ra em với họ cứ như hai đường thẳng
đồng thời trong toán học, chỉ có thể nhìn thấy nhau chứ chẳng thể bên
cạnh nhau được. Còn trong vật lý, việc yêu họ như cảm giác đang rơi tự
do, còn họ là một vật được ném xiên lên và vô tình chạm phải em.
Em
Tháng 7 của em, anh và cô đơn!!
Em và anh rốt cuộc đến
cuối cùng chúng ta cũng gặp rồi lướt qua nhau như người xa lạ giống
như 7 tỉ người cũng đang bon chen bước qua nhau ở ngoài thế giới kia. Em
cứ ngỡ cả thanh xuân của mình sẽ được đi cùng anh đến cuối đoạn
đường, cùng trải qua biết bao nhiêu sóng gió rồi kết thúc của đôi
mình sẽ là ngôi nhà nhỏ trên một thảo nguyên đầy nắng với đầy ắp
tiếng cười! Em đã từng nghô nghê tin vậy nhưng hóa ra rồi chúng mình
cũng là người dưng ngược lối... liệu có phải thân thiết quá cũng sẽ
trở nên xa lạ phải không anh. Và có phải nếu trong chuyện tình cảm
chỉ một mình em cố gắng, một mình em đau xé lòng với những thương
tổn thì đến cuối cùng cũng chỉ là một mình em trơ trọi với những
cảm xúc vỡ òa khi nhìn thấy anh đang đàn vòng tay với một người con
gái khác. Thế giới này vốn dĩ với em thật buồn cười, cố gắng gặp
nhau giữa 7 tỉ người chỉ để chạm nhẹ vào nhau một cái, buông hờ rồi
thôi.....
Mưa tháng 7 dai dẳng như rả rít vào lòng em, qua ô kính
của tiệm coffee em có thể thấy anh và một cô gái nào đấy. Vẫn là nụ
cười ấy, vẫn là bàn tay ấy, vẫn là cái dáng người ấy nhưng giờ đây
đối với em thật khó lòng để mà chạm hay nghĩ ngợi tới. Nếu cuộc
gặp gỡ của mình xuất hiện như một câu chuyện cổ tích thì đến cuối
cùng, nam chính vẫn ở đó còn nữ chính thì đã thay vai từ đời nào.
Hóa ra tình cảm của anh và em bấy lâu chỉ mình em tự lưu luyến, hóa ra
những quan tâm hờ hững của anh bấy lâu cũng chỉ là mình em tự ảo
tưởng, tự góp nhặt vào rồi bằng với mớ lòng tin chất chồng trong em
ấy nó dần lớn lên và nữ chính của cuộc đời anh xuất hiện như đập
nát vụn nó. Nhưng em, ngay tới cả lời yêu cũng chưa dám nói ấy thì
với tư cách gì em được ghen, được đau lòng hả anh
Khi họ nhắc
về anh, em cũng chẳng biết gọi là gì nữa, có thể là người thương
chăng? Anh đã dành lòng mình cho ai đó, dành vòng tay mình cho nữ
chính... còn em, em lại đi dành tình cảm với những tổn thương chẳng
thể lành cho một người, là nam chính.... của người khác. Việc thương
anh như tìm một hồ nước lớn thật lớn trên sa mạc. Có cố gắng tới
mấy thì cũng chỉ mình em tự loay hoay giữa một vùng đất cát rộng
lớn, cũng chỉ mình em đối đầu với những khó khăn của lòng mình rồi
dù đau đớn, dù cát nóng làm bỏng chân, dù gió có thổi cát tung tóe
tới đau rát cả đôi mắt thì em cũng chỉ là người đứng ở đằng sau để
thương anh. Em đã nhìn thấy hồ nước đó trên sa mạc, em đã cố gắng để
chạm lấy nó nhưng tới khi chạm phải rồi tất cả hóa ra hồ nước ấy
cũng chỉ là do em tự hoang tưởng mà có.
Có những người chỉ
cần em tiến lại gần họ một bước, họ sẽ tự khắc thụt lùi lại một
bước. À hóa ra em với họ cứ như hai đường thẳng đồng thời trong toán
học, chỉ có thể nhìn thấy nhau chứ chẳng thể bên cạnh nhau được. Còn
trong vật lý, việc yêu họ như cảm giác đang rơi tự do, còn họ là một
vật được ném xiên lên và vô tình chạm phải em. Em cứ ngỡ chạm vào
nhau một lần thì khoảnh khắc đó sẽ kéo dài mãi mãi nhưng em đã lầm,
một tiếng thương, một cú chạm thôi thì làm gì tồn tại được lâu dài
anh nhỉ? Rồi cuối cùng cũng chỉ là thương anh rồi để đó

0 nhận xét :
Đăng nhận xét