Chào mọi người
Đây là lần trước nhất tôi viết những dòng này mong nhận được
lời chia sẻ của mọi người. Hiện tại tôi đang rơi vào tình trạng đau khổ vô cùng
nhưng không biết phải san sẻ cùng với ai. dòm mọi người có thể bớt chút thời
gian đọc và cho tôi vài lời tư vấn chân thành.
Tôi năm nay 29 tuổi, đã có
hai con, một bé 3 tuổi và một bé mới được hơn 1 tháng. Tuy nhiên, cách đây hơn 1
năm tôi đã phạm sai trái khi trót “cảm nắng” một đồng nghiệp bằng tuổi, chưa có
gia đình.
Cũng bởi lúc đó, tôi là gái một con, vẻ ngoài trắng trẻo, trẻ
trung khiến nhiều người lầm tưởng chưa chồng. Rồi khi mộng tưởng bởi những lời
khen, tôi đã trót có tình cảm với người đó.
Trong một lần liên hoan cơ
quan, chúng tôi đã quá chén và vượt quá giới hạn. Tôi cứ tưởng mọi chuyện sẽ đi
vào quên lãng khi tôi nhận ra sai trái và kết thúc mối quan hệ sai lầm này. Vậy
nhưng, khi có bầu và sinh bé thứ hai, vẻ ngoài khác lạ của cháu khiến cuộc sống
của tôi rơi vào dạng “sống không bằng chết”.
Cháu không có một nét gì
giống nhà chồng. Không chỉ vậy, bé còn có nước da ngăm đen trong khi cả nhà
chồng đều trắng bóc, từ ông bà, ba má, anh chị em trong họ. Còn tôi cũng thuộc
vào dạng da trắng.
Đôi lúc, chồng tôi còn tỏ ra hoài nghi: “Sao Bin nó chẳng
giống anh chút nào cả nhỉ? Hay nó là con cậu ta?”. Khi đó, tôi choáng váng đến
mức không thốt lên lời nào, ruột gan lo lắng đến mức đầu muốn vỡ tung
ra.
Sở dĩ chồng tôi nói vậy là vì anh ấy từng nghi mối quan hệ giữa tôi
với người đàn ông kia, nhưng anh ấy không biết chúng tôi dám vượt qua giới hạn
với nhau.
Từ hôm đó, tôi sống không lặng chút nào. Vừa chăm con nhỏ, vừa
lo nghĩ chồng phát hiện ra mình đã hỏng như thế nào.
Mệt mỏi, quẫn bách,
có lúc tôi muốn chết đi cho xong. Nhưng lại không nỡ vì còn hai đứa con thơ, còn
ba má ở quê luôn đặt trọn niềm nhòm vào tôi. Những lúc buồn chán, cảm giác lo
lắng, lỗi, tôi không kìm được nước mắt. Đứa lớn thấy mẹ khóc lại chạy đến ôm lấy
chân mẹ, òa khóc theo. Đứa bé cũng vậy khóc cùng.
thảy làm tôi như muốn
phát điên lên khi lúc nào cũng mang nặng xúc cảm tội lỗi, day dứt, muốn chấm dứt
mọi thứ nhưng lại có điều níu kéo chẳng thể nào làm được.
hiện giờ, dù
rằng chồng tôi chưa nói ra nhưng tôi biết anh ấy cũng đang thắc mắc lắm. Tôi
cũng không biết phải làm sao với cảnh ngộ Hiện tại của mình.
Đôi lúc tôi
muốn kể hết tội gây ra cho nhẹ lòng, rồi nài xin chồng lượng thứ nhưng tôi lại
không dám. Nếu như anh ấy không đồng ý mà đòi chia tay thì tôi sẽ không được ở
bên cạnh hai con. Các con tôi sẽ phải chia cắt nhau.
Liệu tôi có nên nói
hết ra sự thật với chồng lúc này hay không? Liệu đứa bé có phải con của người
kia hay chỉ là tạo hóa ngang trái? Liệu rằng, nếu tôi nói ra, chồng tôi có còn
cho tôi nhịp sửa sai, gia đình chồng có lượng thứ cho tôi không?
Xin hãy
cho tôi vài lời khuyên lúc này. Tôi xin cảm ơn.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét