Tôi sinh ra tại Bà Rịa Vũng Tàu, đang sinh sống và làm việc tại TP HCM, còn vợ
tôi sinh ra và lớn lên tại Hải Phòng (chắc vậy nên vợ tôi rất mê đồ biển). Hai
đứa tình cờ gặp nhau tại khu du lịch, rồi cứ chào nhau qua lại trong suốt thời
gian em ở đó dần thành hôn, đàm luận số điện thoại. Ngày em trở lại Hải Phòng,
hai đứa nhắn nhe qua lại hỏi han, từ những câu hỏi xã giao chuyển thành những
câu thân tình trai gái rồi chúng tôi bắt đầu yêu xa. Trong thời gian yêu chúng
tôi gặp khó khăn vì phải yêu xa, cơ hội gặp nhau đi chơi rất ít. Tôi muốn gần em
nên đã ngỏ lời cầu hôn và em đồng ý. Kết hôn xong chúng tôi vào Nam sống dù bố
mẹ vợ không thoải mái lắm khi em chọn lấy tôi.
Là vợ chồng son mới được ba
năm nên chúng tôi chưa muốn sinh con. Lấy nhau, chúng tôi sống rất hạnh phúc, vợ
lãng mạn và rất chiều tôi nên lúc nào cũng cảm giác như đang trong phút giây tận
hưởng tuần trăng mật. Cuộc sống vợ chồng bắt đầu gặp trở lực vì em gái tôi. Em
gái tôi năm nay 20 tuổi nhưng giờ mới lên đây học, em chọn học trường gần nhà
tôi nên ba mẹ nói tôi phải có nghĩa vụ chăm lo cho em, còn vợ tôi có vẻ không
thoải mái khi nhà có thêm người ở chung. Vợ nói nếu em gái tôi lên thì phải phụ
giúp việc nhà, coi như sòng phẳng, không ở nể ăn nhờ.
Từ ngày em gái chuyển
lên, vợ tôi cũng ít cười hơn. Có lần, chỉ vì chuyện em gái thấy vợ có cái lắc
đẹp nên động vào không hỏi mà vợ tôi giận tím người. Em nói ghét người khác động
vào đồ mà không xin phép, sao tôi không nói cho em gái biết điều đó. Từ nhỏ vợ
tôi chưa lần nào dùng chung đồ với các chị em khác dù cùng size, vì thế rất khó
chịu khi đồ đạc của mình bị ai đó chuyển dịch, vô tư động vào. Có hôm vợ nấu cơm
hỏi em tôi ăn như thế nào, có vừa miệng không? Em cười nhẹ (chắc do đồ ăn cay
quá nên nó không ăn được) làm vợ tôi không vừa ý. Lần sau em gái tôi nấu, vợ
kêu: “Em cho đường vào đồ em nấu thôi còn đồ chị để đó, chút chị ra cho gia vị
chứ chị không thích ăn ngọt”, em tôi chắc quên nên cho đường vào cả thảy món ăn.
Món ăn của vợ thành ngọt, tuy không thích nhưng chỉ nhắm mắt xuôi tay lặng im,
không nói gì, không khí trở nên bít tất tay nên tôi phải nói giùm thì vợ gật
đầu: “Em hiểu”.
Có lần em gái dẫn bạn về nhà không nói cho chúng tôi biết
trước, tôi cũng không vui nhưng không bằng vợ. Bạn em làm tung hết nhà ra, đồ ăn
để cực kì nên vợ tôi giận đến đỏ cả mặt nhưng không nói gì, làm em gái tôi sợ.
Đêm nằm, vợ nói em tôi cứ mời người lạ không xin phép thế này thì sau có mang
trai về rồi lên giường chúng tôi nằm cũng không ngoại lệ.
Em gái cứ kêu chị
dâu ghét nó, khó tính khó nết, tôi phải bênh nó. Tôi cũng nói: “Anh là anh ruột
em nên em được phép vô tư làm nếu anh ở một mình, nhưng chị dâu không phải chị
ruột nên em phải biết giữ ý”. Thế là càng ngày mối quan hệ chị em họ càng găng
tay. Em tôi chắc gọi than với mẹ nên mẹ gọi cho em nói chuyện hàng tiếng đồng
hồ. Xuống nhà vợ bắt em gái tôi phải tuân thảy điều khoản đã đưa ra nên con nhỏ
cũng bực tức, đẻ có chút hư, đi kể xấu chị dâu với bạn nó, lại bị vợ tôi bắt
được nên dọa đuổi ra khỏi nhà. Em gái tôi có chút không biết độ đã có vài lời
phân biệt khó nghe nên bị vợ tôi tát, nó khóc nhưng tôi không dám bênh vì nó
sai. Tôi chỉ biết khuyên vợ tĩnh tâm, cũng mắng em gái mình là hư, nó quay sang
nói tôi: “mê gái mù quáng”. Vợ tôi cũng nói giờ càng ngẫm càng thấy ba má vợ
đúng.
bây chừ, tôi phải đứng giữa vợ và em gái nên rất khó xử. Vợ kêu nếu tôi
không đuổi em gái ra khỏi nhà thì cũng tìm cho nó cái nhà trọ mà ở; còn hai là
em sẽ bay ra Bắc không quay lại, ly dị để tôi có thể làm người anh tốt chiều
chuộng em gái, chăm lo cho đại gia đình nhà tôi. Vợ bảo chỉ nói một lần nên tôi
nghe kỹ mà quyết định, từ hôm đó vợ chiến tranh lạnh với tôi, không ăn cơm ở
nhà, ăn nhà bạn đến tối muộn mới về, về là đặt người xuống ngủ luôn. Tôi chẳng
biết phải làm sao cho đúng vì là người đứng giữa nên rất khó xử, một bên là vợ
một bên là em gái. Tôi không nỡ đuổi em gái ra khỏi nhà, nhưng ngần ngừ thì vợ
sẽ tự quyết định coi như tôi đồng ý ly dị. Vợ đã viết đơn để sẵn trong tủ rồi.
Tôi phải làm sao cho đúng đây? Xin độc giả chia sẻ.

0 nhận xét :
Đăng nhận xét