Ngày chị sang nước ngoài làm ăn, ba má tôi khóc lên khóc xuống vì phải xa con
gái. Nhưng chị đã kiên tâm rồi, ở lại nơi đây, chị không kiếm được nhiều tiền.
Chị muốn làm giàu và muốn phải thay đổi môi trường sống. Và chị đã chọn một đất
nước xa xăm. Đi biền biệt mấy năm chị không về. Tôi ở nhà không có người bầu bạn
cũng nhớ chị da diết. Nhà có hai chị em, trực tính tâm sự với nhau, giờ chị đi
sang đó, tôi còn ai mà chơi. Tôi nhớ chị, lắm đêm nằm khóc vì lo cho chị ở xứ
người. Hai chị em vừa là người nhà, vừa như hai người bạn.
Ngày đó, tôi
gặp anh, người đàn ông tôi đem lòng thương tình thiết tha. Cuộc sống đã trở
thành vui vẻ hơn từ khi có anh, tôi cũng dần bớt nhớ chị nhiều. Vì dù sao, có
người bầu bạn bên cạnh cũng khiến tôi cảm thấy yên tâm phần nào. Được tâm tình,
sẻ chia, đó là điều tôi cảm thấy thích nhất.
Anh luôn quan tâm, lo âu cho
tôi. Anh bảo sẽ chăm chút cho tôi cả đời này. Điều đó càng làm tôi cảm thấy hạnh
phúc, mãn nguyện. Tôi đưa anh về ra mắt cha mẹ tôi, anh cũng vui vẻ lắm. bác mẹ
thì khôn xiết quý mến anh…
Tôi đã tính đến chuyện cưới xin, được ở bên
anh trọn đời. Ấy thế mà vào một ngày đẹp trời, anh nói, anh phải đi xa làm ăn và
không thể ở bên cạnh tôi được, mong tôi miễn thứ. Những người tôi xót thương cứ
rời bỏ tôi mà đi. Tôi khóc lên khóc xuống khi buộc phải chia tay anh mà vẫn còn
vô cùng yêu anh. Người đàn ông tôi tưởng sẽ ở bên tôi cả đời ngờ đâu lại rời bỏ
tôi đi sớm thế. thống khổ, tôi quyết định không yêu ai và sẽ không lấy chồng,
đợi anh về…
3 năm sau, anh xuất hiện ở nhà tôi, không phải với cương vị
là nhân tình tôi mà là chồng của chị gái tôi. Chị nói, họ đã cưới nhau được hơn
2 tháng và muốn đưa anh về gặp ba má. Mấy năm biền biệt chị không về, chị mải
làm ăn, và hai người họ đã gặp nhau bên đó. Không ngờ, trái đất tròn như vậy.
Anh cũng ra nước ngoài làm ăn xa, tôi không có tin tưởng.# gì của anh nhưng lại
vò võ đợi anh suốt 3 năm trời.
Vừa thấy anh, tôi rụng rời chân tay, còn
mẹ tôi òa khóc khi biết đó là chồng của chị gái tôi. Trời đất như sụp xuống, anh
cũng khụy xuống khi biết, đây chính là gia đình của vợ anh. té ra, anh chị đã
yêu nhau lâu nhưng mãi sau này mới cưới, sống như vợ chồng ở bên nước ngoài và
giờ thì chị đưa anh về chính thức làm con rể của ba má tôi.
Chị biết sự
thật, đớn đau lắm, vì chị em tôi thân nhau vô cùng, lại thương tôi bao năm đợi
anh không lấy chồng. Còn mẹ tôi không muốn nhìn mặt anh và cũng không muốn nhận
anh làm con rể. Mẹ hiểu nỗi đau của tôi đã phải sang suốt 3 năm qua như thế nào.
Tại sao ông trời lại đối xử tồi với tôi như vậy. Bắt chị bỏ tôi đi, bắt anh bỏ
tình yêu của tôi và giờ lại làm tôi đớn đau tột cùng vì để hai người họ đến với
nhau. Tôi sẽ không thể nào sống nổi nếu như họ thẳng tính xuất hiện trước mặt
tôi như vậy…
Hơn 2 tuần, chị và anh lặng lẽ rời đi, không chào hỏi tôi
một câu. Tôi biết, việc của tôi đã làm ảnh hưởng tới hạnh phúc của chị. Nhưng
chị cũng không còn cách nào khác vì chị đang mang bầu. Tôi đâu thể ích kỉ giữ
anh, cũng không muốn giữ người đàn ông ấy. Còn bố tôi, cũng không thể vui vẻ khi
thấy tôi khổ đau như vậy được…
Đúng là tạo hóa trêu ngươi. Có lẽ, tôi sẽ
vĩnh viễn mất đi người chị gái, nhân tình, người anh rể này. Vì cả đời này chúng
tôi cũng khó đối diện cùng nhau. Tôi sẽ phải sống mãi thế này sao, hay là lấy
chồng để quên đi nỗi đau tận xương tủy ấy…?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét