Là một chuyên gia về hôn nhân và gia đình tại Mỹ, bà mẹ 3 con Christine Suhan,
vẫn chưa thể tự giúp mình thoát khỏi nỗi ám ảnh về quá khứ từng bị cưỡng dâm để
tận hưởng cuộc sống chăn gối viên mãn với chồng. Bài viết dưới đây là trải
nghiệm được chị san sẻ trên trang Marie Claire:
Đêm qua, tôi khóc tới tận
khi ngủ thiếp đi. Tôi nhìn chồng vội vã mặc áo quần vào và lao ra khỏi phòng.
Anh ấy lại giận dữ với tôi. Những giọt nước mắt của tôi tuôn trào khi tiếng cửa
phòng đóng sập lại. Vậy là một đêm lãng mạn nữa lại vừa bị hủy hoại vì thân tôi
nghe đâu không thể buông lỏng. Tôi ghét sex. Tôi kinh tởm nó.
Nhớ thời
tuổi teen, tôi đã mơ về lần đầu sẽ khôn xiết thiêng, hồi hộp, đầy đam mê. Đó là
một sự gắn kết sâu sắc, đặc biệt với người mình yêu. Trái tim tôi, tâm não và cả
thân tôi sẽ bùng nổ và cả thế giới sẽ như ngừng quay vào phút giây ấy - giống
như những bộ phim và các cuốn sách vẫn hay kể vậy.
Tôi chưa bao giờ mường
tượng lần trước hết, mình lại phải nằm co ro trên sàn phòng tắm lạnh lẽo, khóc
như điên dại, cố bắt tâm khảm xóa nhòa đi những kí ức đáng sợ của đêm trước. Tôi
ghê tởm sex bởi tôi bị cướp đi đời con gái do cưỡng bức. Bây giờ, sex với tôi là
một nỗi đau, là sự ám ảnh.
Ngay cả sau nhiều năm trị liệu, núm hàn gắn
lại tâm hồn và cơ thể, mỗi lần làm "chuyện ấy" vẫn khơi lại chứng rối loạn trầm
cảm sau sang chấn của tôi. Tôi lùi xa khi chồng chạm vào người. Sau 8 năm bên
nhau, tôi vẫn co rúm lại mỗi khi chồng đụng tới cẳng chân. tâm trí tôi chẳng thể
nhớ điều gì, nhưng thân thể tôi sẽ không quên được. cơ thể tôi không thể buông
lỏng.
Đêm qua, tôi không hề có sự chuẩn bị trước cho "chuyện ấy". Tôi
tưởng vợ chồng sẽ chỉ ôm nhau nhưng chồng tôi lại muốn nhiều hơn thế. cơ thể tôi
không thể chịu được những đụng chạm của anh ấy.
Chồng càng cố tiến tới,
tôi lại càng lùi xa. Những cử chỉ đáng yêu, mơn trớn của anh ấy lại biến thành
sự hung hãn trong mắt tôi. "Chỉ một lần thôi, xin em hãy giả vờ như thích anh
được không!", chồng tôi gào lên. "Em yêu anh, nhưng em xin lỗi", tôi thầm thĩ.
Mọi thứ đã quá muộn. Chồng tôi lao ra khỏi phòng.
Tôi ước gì sex chỉ là
một giây lát chợt, ngẫu hứng, chỉ là một mối quan hệ chớp nhoáng. Tôi đích thực
muốn thế. Nhưng chẳng thể. Nó thực sự khiến tôi kiệt quệ, cả về thể chất lẫn xúc
cảm. Nó là một nhiệm vụ quá sức với tôi, khiến tôi sờn lòng, nó bắt tôi phải
chuẩn bị tâm tưởng quá nhiều. Tôi phải rứa thật nhiều để giữ cho cơ thể mình
thật thư giãn. Hít thở sâu và các bài tập ý thức có thể hữu ích lúc nào đó,
nhưng có những hôm tôi vẫn không thể điều khiển được mình.
Chồng tôi
thay hiểu vợ nhưng tôi không biết liệu anh ấy có làm được điều đó không. Thật
khổ cho anh ấy. Khổ cho cả hai vợ chồng tôi. Anh ấy trở thành bực tức vì sự nhạt
phèo của tôi. Tôi cũng vậy. Anh ấy nhầm lẫn, cho rằng tôi không ham muốn anh bởi
anh không hấp dẫn với tôi. Điều đó khiến anh cảm thấy bất an. Bất kể đã bao lăm
lần tôi nói với chồng rằng lỗi không phải ở anh, chồng tôi vẫn cảm thấy như vậy.
Tôi yêu anh ấy mãnh liệt và khôn cùng muốn biểu thị với chồng bằng hành động
nhưng tôi chẳng thể. Và việc này khiến tôi đau đớn hơn bất cứ điều gì.
Sex không phải lúc nào cũng tệ nhưng nó luôn là một cuộc giằng co. Thật
đau lòng khi chồng thấy sự đớn đau về thân xác của tôi và biết rằng anh ấy góp
phần gây ra việc đó. Anh ấy thèm sự đam mê, gần gũi.
Đêm qua, tôi khóc
vùi trong gối và tự hỏi sex sẽ thế nào nếu tôi không bị cưỡng hiếp. Liệu tôi có
được tận hưởng niềm hạnh phúc trót từ việc đó không?
Tôi rất hàm ân
chồng vì anh ấy và tôi đã tìm ra được những cách khác để miêu tả sự thân mật, mà
không nhất mực phải dùng tới chuyện đó. Nhưng chuyện đêm qua đã diễn ra không
giống như những lần trước đó. Tôi khôn cùng muốn xóa đi giây khắc ấy. Tôi muốn
những đụng chạm của chồng có thể khuấy động mình lên. Tôi muốn các thớ cơ trên
người mình buông lỏng và tâm trí tôi đừng ám ảnh chuyện cũ nữa. Tôi muốn được
tận hưởng "chuyện ấy" và tôi sẽ tiếp tục hy vọng điều đó sẽ xảy ra.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét