Có lúc, tôi thấy căm thù bố và ghét luôn cả cánh đàn ông...


Tôi là con thứ hai trong gia đình có 4 chị em gái ở một tỉnh miền núi phía Bắc. Gia đình tôi thuần nông, mẹ là người đàn bà cam chịu, lo toan, cáng đáng việc nhà. Một mình mẹ lăn lộn làm lụngnuôi các con ăn học, nuôi luôn cả bố và toan lo công việc bên nội. Còn bố tôi chỉ suốt ngày rượu chè. Mỗi khi say là ông lại đánh đập mẹ tôi. Không ít lần ông hung dữ đốt nhà, đốt áo xống, đập phá đồ đoàn, có lần đánh mẹ ngất lịm. Ông toàn đánh những lúc các con đi học, lúc không ai ở nhà.



Mẹ chịu những trận "đòn chồng" suốt 20 năm qua, căn do chính do bà sinh toàn con gái. Trong khi bố và ông bà nội lại muốn có con trai. Nhiều đêm, mẹ khóc bảo: "Mẹ chịu đòn quen rồi. Các con đừng căm hận bố. Lỗi cũng là ở mẹ không thể sinh được con trai cho gia đình chồng"
Mấy mẹ con ôm nhau khóc. Bà hồi ức trong nước mắt về những ngày đầu mới cưới mặn nồng và hạnh phúc.

Ngày ấy, cuộc sống khó khăn nhưng bố yêu mẹ lắm. Mới 20 tuổi, mẹ nào biết yêu là gì đâu, chỉ thấy ông bà ngoại gật đầu hài lòng cậu thanh niên nhân từ, chăm chỉ cách nhà mấy chục mét nên cũng nghe theo. Ngày mẹ lên xe hoa đúng hôm trời mưa giàn giụa. Mẹ chỉ đi một đôi dép mộc, mặc chiếc áo sơ mi trắng và quần vải thô bạc màu để về nhà chồng. Nhà chồng nghèo lắm, bốn mái rách xơ xác. Buổi sáng trước tiên làm dâu, mẹ nhón nhén vào bếp, lúng túng nấu cơm. Hồi ấy, bố cũng dịu dàng và quan tâm vợ lắm. Ông chịu thương chịu khó vào bếp thổi cơm với vợ. Khói làm đôi mắt cay xè nhưng mẹ vẫn thấy rét mướt lạ thường.

Những ngày hạnh phúc ấy chỉ kéo dào được 4 năm trước tiên. Mẹ sinh hai con đầu lòng đều là gái. Bố khích lệ mẹ, dù gì cũng phải có đứa con trai, chứ toàn "lũ vịt giời", cưới chồng là "bay đi mất". Còn bà nội thì ra lệnh: "Phải có cháu trai đích tôn cho bà bằng mọi cách". Cũng đúng thôi, bố là con trai một, lại con trưởng, gánh nặng "đích tôn" đè lên vai bố từ khi vừa cưới vợ. Thế nhưng, năm tôi 2 tuổi, mẹ hạ sinh người con thứ ba cũng là con gái khiến bố thất vọng ra mặt. Áp lực từ gia đình và họ hàng khiến bố mỏi mệt, ức chế với vợ con. Bà nội giận hờn, hết trách con dâu rồi đến trách "nhà ta vô phúc". Bữa cơm tối nào, bà cũng mặt nặng, mày nhẹ, rồi buông đũ thở dài, quệt nước mắt, than trách bản thân, kể lể "thấy người ta sinh ba, sinh bốn toàn là con trai mà...thèm".

Đến khi mẹ sinh em gái út, bố bắt đầu thay đổi tính. Lúc đó, tôi vừa tròn 4 tuổi. Tôi chứng kiến những lần bố say và trút cơn giận lên mẹ, lên các con. Trước đây, bố chỉ uống rượu khi vui vẻ, còn hiện thời, trong nhà tôi bao giờ cũng có rượu. Người ta say thì lăn ra ngủ, còn bố say thì quát mắn, chửi bới, ném đồ, đánh đập vợ con. Những cơn say cứ càng ngày càng dày lên, tỷ lệ thuận với trận đòn mà mẹ phải chịu. Xuyên suốt trong tất những trận đòn đó, bố đều nhắc đi nhắc lại điệp khúc: "Vì cô không biết đẻ nên tôi bị coi thường, tôi không dám ra đường vì hổ ngươi với mọi người". Mẹ thương con, nhưng bế tắc, bởi trong nghĩ suy của người phụ nữ thuần nông chân chất, cam chịu, nhẫn như mẹ thì lỗi cũng là do mẹ không sinh được con trai, chưa làm tròn bổn phận làm vợ trong gia đình chồng.

Bố tôi công khai bồ bịch với một đàn bà góa chồng trong xã, nhưng khác thôn. Những đêm nhà vắng bố nhiều lên từ dạo đấy. Khi người nữ giới kia sinh được một bé trai cho bố, bố tôi càng ít về nhà hơn. Bà nội và bố mừng lắm, coi mẹ con họ như vàng ngọc để nâng niu, bao bọc, chăm sóc. Sự nhạt của bên nội với mẹ con tôi càng tăng lên. Bố ít về nhà, lần nào về cũng đánh mẹ.

Cách đây 10 năm, bố đánh mẹ bằng gạch ống, bầm dập hết mặt và sống mũi, phải nhập viện. Mẹ vừa về được nửa năm thì bố lại đánh một trận mọi khác. Trong lúc mấy chị em tôi chưa đi học về, ông uống say, rồi lôi mẹ từ ngoài đồng về nhà đóng cửa "bảo ban". Ông lấy cây sắt đánh vào chân để mẹ không chạy được. Cũng cây sắt ấy, ông hung dữ quất vào miệng, mũi mẹ khiến bà bị rách toác môi, thâm tím mặt mày, bầm hết người. Mẹ quỳ lạy mà ông cũng không tha. Bị đánh đau quá, nhân lúc ông vào nhà lấy phích nước nóng định hất vào người mẹ, bà đã chạy thoát ra ngoài đường. Nhưng hồi ấy, chị em tôi còn nhỏ, mẹ lại không hiểu biết pháp luật nên không báo công an để được đi thẩm định thương tích.

láng giềng thấy mẹ bầm dập thì xót xa hỏi thăm, nhưng bố tôi bảo mẹ bị tai nạn cần lao. Sau lần ấy, mẹ tôi bỏ nhà xuống Hà Nội làm ôsin một thời kì. Khi tôi đỗ đại học ở Hà Nội, hai em vẫn đang học phổ biến dưới quê, mẹ lại về nhà làm ruộng, coi sóc các em, lại chịu cảnh thỉnh thoảng bị người chồng vũ phu đuổi ra khỏi nhà.



Nhiều lần, tôi đã gửi đơn lên xã, xã cũng cho người về chứng kiến cảnh mẹ tôi bị chồng kề dao vào cổ, bị đánh đập. Họ lập biên bản, bắt nộp phạt và tạm giam bố. Bố cam kết sẽ không đánh vợ nữa. Mẹ vì thương bố, vì hổ hang với hàng xóm nên xin cho ông được về. Bố về rồi thì lại chứng nào tật nấy.

Là phận làm con, tôi không hề mong muốn gia đình vỡ vạc hay cáo giác bố trước cơ quan luật pháp. Nhưng nhìn mẹ ngày ngày sống mòn trong nạn bạo hành cả thể xác, tinh thần, tôi chẳng thể lặng im. Không ít lần, chị em tôi khuyên mẹ ly hôn nhưng bà lừng chừng, phân vân. Bà bảo, nếu giờ ly hôn, có thể bà sẽ tay trắng, bởi quơ giấy má sổ đỏ của hai mảnh vườn do hai vợ chồng mua trong lúc chung sống và căn nhà mà mẹ tiết kiệm, chắt chiu trong quá trình đi làm và vay bên ngoại để xây cất lên đều đứng tên bố.

Hơn nữa, đã hơn 50 tuổi còn dắt nhau ra tòa ly hôn, mẹ sợ Hàng xóm chê cười. Mẹ giữ cái gia đình không hạnh phúc này chỉ vì muốn cho các con gái không bị tai tiếng khi lấy chồng... Mẹ thương các con, nhưng bà không biết cách thương đó đang hại chị em chúng tôi. Có lúc, tôi thấy căm thù bố và ghét luôn cả cánh đàn ông. Tôi sợ yêu đương, thậm chí đã từng nghĩ sẽ không lấy chồng...

Tôi nhìn cuộc hôn nhân của mẹ, cảm thấy chán nản khi nghĩ đến chuyện chồng con sau này của bản thân. Liệu tôi có thể có may mắn lấy được người thương mình và biếtcách vun vén hạnh phúc hôn nhân gia đình. Biết thương yêu những đứa con mặc cho chúng là nam hay nữ.

Cái kết của mẹ tôi, chẳng qua vì những tri thức eo hẹp về hôn nhân gia đình, sự cam chịu của người phụ nữ thuần nông thương con và tâm lý trọng nam khinh nữ cũng như thành kiến nòi giống bên nhà nội. Mẹ tôi không có sức sống tiềm ẩn như Mị, không có bản lĩnh như chị Dậu, mẹ tôi chỉ là một người đàn bà sống thuận theo căn số, mặc cho nó tàn khốc đến độ nào.

Có phải vì không có sự vùng dậy và tri thức pháp luật nên đời sống hôn nhân của mẹ tôi mới trở thành địa ngục thiên hạ? Hay chỉ vì một gia đình hạnh phúc bức phải có con trai nối dõi?
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét