Tôi là cô gái tương đối xinh đẹp, thông minh, năng động nên ngay từ khi còn thiếu nữ đã mắc một vài đối tượng theo đuổi. Trong đó nhiễm hai đối tượng say đắm tôi đặc biệt đó là Minh hay Đức. Minh là dân nghệ thuật còn tôi hoặc Đức lại tuân bên vật chất. Hai đối tượng họ cũng bị quen biết nhau.
Tôi nhận lời Minh, qua ở bên cạnh anh tôi cảm giác rất vui, Minh lãng mạn, hai tính cách thức trái ngược đâm lại thấm nhau. Yêu Minh, tôi được kinh nghiệm một vài rất nhiều cung bậc cảm xúc hạnh phúc, anh lãng tử, luôn dẫn đến xem tôi cảm giác mới lạ cho đến tận sau đây này, khi hai yêu đã yêu nhau 2 năm trời.
Thế rồi chúng tôi vẫn chia tay, do tôi thì muốn chẩn đoán để gắn búi lâu dài còn Minh vẫn như con ngựa bất kham, anh vẫn k ước muốn mắc trói buộc mà chỉ muốn tự vì bay bổng. rất nhiều bạn mắc biết sùi mào gà là gì
Chia tay Minh một thời kì dài thì tôi nhận lời yêu Đức. bởi trong suốt thời kì trước Đức vẫn luôn vậy nhưng hành, là bạn chung của chúng tôi. Thú thật lúc Đức ngỏ lời, tôi đã định từ chối thông qua nghĩ rối loạn nọ kia nhưng nghĩ đi nghĩ lại, tấm chân tình của anh còn mấy ai có mà dành cho rằng tôi nữa.
Lần thứ 2 yêu, tôi không còn mơ mộng ́một vài việc làm xa vời nữa. Chỉ thích ́một vài thứ giản dị hơn, tin tưởng hơn vào ́một vài bình dị hoặc yên ổn. dưới đây đó chúng tôi kết hôn, đời sống rất hạnh phúc do Đức đối xử tốt với tôi, yêu thương, chiều chuộng tôi hơn. Khi biết tôi mang bầu, anh càng trân trọng, nâng niu tôi hơn nữa.
Ngày tôi sẵn sàng đẻ con, cả nhà ông xã kẻ đón người liệt kê, mua sắm rồi chuẩn bị cho mẹ con tôi ko thiếu thứ gì. mắc những giây phút tôi đã tưởng mình là người bạn nữ may mắn và hạnh phúc đặc biệt thế gian. Vậy mà khi tôi đẻ xong, được bước qua phòng phục hồi, lúc tỉnh dậy tôi chẳng tạo thành anh xã đâu, chỉ nhìn ra bố mẹ, họ hàng bên ngoại. Tôi hỏi thì mẹ tôi ấp úng, bảo nhà ông xã con về dứt điểm rồi.
Tôi chưa hiểu chuyện gì xảy đến nên liên lạc cho rằng anh xã, anh còn ko thèm tuân máy. Suốt 2 ngày tôi nằm viện, không một bóng đối tượng bên nội đáo đến. Tôi hỏi mãi thì mẹ tôi kể, lúc bế con, ông xã tôi cứ ngắm nghía mãi rồi trả con, đùng đùng thải về, bố mẹ anh nhà nhìn ra thế cũng về theo luôn.
Tôi bế con về ngoại, trong lòng mông lung cực mức độ không hiểu chồng tại vì sao, mà họ hàng thì nhìn tôi với ánh mắt dò hỏi, tội nghiệp khiến tôi cũng buồn. gọi mãi cho rằng anh nhà, anh nghe máy rồi bảo, tại vì sao con tôi sản xuất lại mang vết bớt ở cổ, giống hệt của thằng Minh thế, hay tôi léng phéng gì với Minh.
Tôi làm mà sững sờ, từ hồi lấy anh đến giờ tôi k hề gặp lại Minh. Giờ Minh ở đâu tôi còn chẳng biết. Tôi xót xa lắm, nhìn con mà đau thắt từng đoạn ruột. Tôi không rõ nên tuân thủ gì nữa.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét