Dọa ly hôn nếu bạn đời lao công bỏ khẩu trang ra

Lời rủi ro của anh chẳng lây giá chữa trị gì với chị, chị vẫn điềm nhiên loại thải lớp khẩu trang xuống. Sợ chứa người nhìn ra, anh quay bước thải đi ngay thì...

Cả chị và anh đều tương đối tài giỏi. Họ yêu nhau và cùng cố gắng xây dựng một đời sống đủ đầy, một tương lai tươi sáng. Ai nhìn anh chị cũng thực tế tỏ rõ sự ngưỡng mộ. Một cặp đôi vừa hoàn hảo về ngoại hình, lại còn ăn ý nhau trong đời sống nữa. Chắc chắn hai người sẽ sống rất hạnh phúc, ai cũng nghĩ như vậy.


Anh chị kết hôn. dưới đây khi kết hôn, cả hai vẫn tiếp tục đi trên con đường sự nghiệp riêng của mình. nhưng lao động của cả hai lại quá bận rộn hoặc ai cũng bận rộn như thế thì ai sẽ là đối tượng chăm nom cho rằng gia đình đây. Chị, dù đam mê với sự nghiệp, lao động của mình lắm nhưng vẫn cần kíp xin nghỉ việc, về nhà lo nội trợ, cơm nước, con cái. Chị nghĩ, người phái yếu, điều quan trọng đặc biệt là gia đình, là nhà tôi con chứ không phải là sự nghiệp. Đương nhiên, cần kíp của chị được anh ủng hộ nhiệt liệt rồi. điều kiện của anh hiện giờ dư sức lo được cho gia đình rồi nên chị chẳng có phải đi làm làm gì dứt điểm. Anh đã nói với chị:
- Em cứ ở nhà lo cơm nước, chăm nom con cái, bố mẹ, kinh tế cứ để anh lo.
Chị đã đáng tin anh, đã dồn dứt điểm tâm sức của mình xem gia đình nhỏ. Anh đi làm về, chẳng bao trùm giờ phải động chân tay vào bất cứ việc gì khỏi, từ việc nhỏ nhất như ăn xong lấy cái tăm, chị cũng lấy cho rằng anh. Con cái đau quặn thắt ốm, đều vì một tay chị chăm hết. Anh gần như chẳng phải kinh sợ gì bởi vì lao động cũng cứ bình bình, đâu vào đấy khỏi cả rồi, hơn nữa anh cũng ko có ý định mong muốn phấn đấu thêm nữa do cái chức trưởng phòng đã khiến anh hài lòng rồi, còn việc nhà cửa thì đã lây chị. Anh càng ngày càng phong độ, trẻ trung ra. Còn chị....Lúc nào cũng hình thành chị bận rộn, cực kì bận rộn do việc nhà cửa trông thế thôi chứ lặt vặt khiếp lắm. Chị gần như chẳng chứa thời kì chăm lo xem cơ thể mình. hay anh, lần đầu chứa Thay đổi. Anh thấy kém thoải mái khi chị xin phí. Anh có cảm thấy như chị đang ăn bám anh vậy, luôn hằn học, gắt gỏng với chị. Anh chuyển sang nơi làm việc mới hay cũng chưa cho rằng ai biết về gia đình mình, bao gồm cả chị. Tiệc tùng anh cũng chỉ đi độc nhất bởi vì chị bây giờ, nhìn chẳng hề xứng đáng với anh. Chị là người bạn nữ thông minh, chị có thể cảm nhận được việc làm đó. Chị nói với anh:
- Để em đi xin một công tác chứ ở nhà mãi thế này cũng ko ổn.
- phụ thuộc cô, cô ý muốn nghe gì thì tuân.
Sự lạnh lùng của anh kéo đến chị ngầm hiểu rằng anh đang đổi thay. Tình cảm của anh dành cho chị hình như không còn như trước nữa.
- Cái gì, cô làm lao công á. Cô mắc điên à, cô định tuân thủ tôi mất mặt hoặc sao mà làm cái nghề mạt hạng đó chứ. - Anh quát vào mặt chị
- Nghề đó có ăn cắp ăn trộm gì đâu mà anh phải phản đối dữ dội như vậy chứ.
- k ăn cắp ăn trộm nhưng nó là cái nghề mạt hạng. Tôi đường đường là một trưởng phòng lại chứa bạn gái nghe lao công để người ta cười vào mặt tôi à.
- Em ý nghĩ rồi, công tác này em sẽ làm.
- Cô tuân thủ thì cứ tuân, nhưng hãy ngăn ngừa xa tôi ra.
Chị ngỡ ngàng, chị không dám tin tưởng anh lại thốt ra ́một vài lời cuối cùng. Từ coi thường chị, anh lại coi khinh cả nghề nghiệp của chị. Tình cảm trong anh dành cho chị đã vơi cạn rồi, cạn tới mức, giờ anh còn k chấp nhận nổi cả công việc này của chị nữa.
việc làm càng khiến anh tương đối khó đáng tin hơn, chị lại xin vào làm lao công ở tòa nhà anh làm việc. Anh bực quá, xin ở đâu k xin lại xin ở đó. Chị muốn bêu xấu anh đấy ư. Anh bắt chị nghỉ việc, chị ko làm. Dù lây thế nào, chị cũng không nghỉ việc.
- Đã vậy thì ở công ty, tôi với cô sẽ coi như không quen biết nhau và cô cũng đừng nhiễm nói với bất cứ ai, cô là bà nhà.
Chị rơi nước mắt, tình cảm của anh chị đã đi xuống đến mức này rồi.
nơi làm việc đón giám đốc mới. Mọi người xôn xao về giám đốc mới, làm đâu là phụ nữ và mới chỉ bị một hai đối tượng gặp. Anh thì hôm giám đốc mới tới, anh lại đi lao động nên cũng chẳng chứa thuận lợi gặp mặt. Hơn nữa, sếp lại là phái nữ, anh cũng không thích thú lắm bởi công tác sẽ ko hợp cạ. nhưng biết sao được, chuyện công tác thì vẫn phải là làm việc thôi. rất nhiều bạn bị biết sui mao ga lay qua duong nao hay nghiêm trọng ra sao đối với chúng ta.
Vừa tới công ty, anh đã chạm mặt chị. tạo thành anh, chị đang định bỏ khẩu trang ra thì anh:
- Cô đừng chứa thải khẩu trang ra, nhỡ mắc ai nhận thấy cô sẽ khiến tôi mất mặt đấy!!
- Anh, anh không nhỏ hổ ư?? - Chị ngập ngừng lại
- Phải, tôi đang vô cùng xấu hổ do cô đấy, xin cô đừng nhiễm bỏ khẩu trang xuống không tôi chẳng lây lỗ nẻ nào mà chui xuống mất.
Chị thất vọng, thất vọng tột cùng thông qua cuộc hôn nhân này, chỉ do chị nghe lao công mà anh....
nhìn thấy chị chuẩn bị bỏ khẩu trang ra, anh tái mặt, gằn giọng:
- Cô mà để lộ mặt, tôi sẽ ly hôn với cô ngay.
Lời rủi ro của anh chẳng lây giá chữa gì với chị, chị vẫn điềm nhiên bỏ lớp khẩu trang xuống. Sợ có người nhìn thấy, anh quay bước loại thải đi ngay thì....
- Em chào giám đốc ạ!! Sao chị lại ăn mặc thế này đứng ở đây. Chị hoặc trưởng phòng của chúng em quen nhau sao??
- Cậu vừa chào cô ấy là giám đốc sao?? - Anh lắp bắp
- Vâng ạ!! Chắc anh chưa biết đây là giám đốc mới bằng hôm đó anh đi làm việc.
Anh chưa kịp mở lời tiếp thì chị:
- ko, chúng tôi ko quen nhau đâu. Cậu về công tác đi.
Cậu nhân viên nhìn anh hay chị biết là chứa chuyện không ổn. tranh thủ rút lui ngay. Anh nhìn chị cúi đầu tiên. Anh chẳng thể ngờ chị lại là giám đốc mới. Hóa ra, cái nghề lao công là giả hoặc chị chỉ đang ham muốn xem tình cảm anh giành lại cho chị được bao bọc nhiêu thôi. Chị cười cay đắng, chị chấp nhận hy sinh bởi anh vậy mà như vậy, thứ chị nhận lại được chỉ là những hành động, lời nói khinh miệt của anh. Chị toan bước đi thì anh ngập ngừng lại câu xin lỗi. nhưng ngày nay xin lỗi liệu còn ý nghĩa gì nữa không??
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét