Ngày đi đẻ, em k dám nói cho bạn trai biết, tới khi tỉnh dậy, em bất ngờ...

Tỉnh dậy, em nhìn thấy một bàn tay nắm chặt tay mình. rõ ràng là bạn trai đang ngồi trước mặt em, anh đan tay vào tay em hoặc xoay chiếc nhẫn trên ngón tay em...

Chúng em đều là các trẻ em mồ côi khá lớn lên ở cô nhi viện. Ngày ấy em là đứa nhỏ nhắn kém ớt, chủ yếu anh là đối tượng khiến em hòa nhịp với bạn bè. Anh chỉ em chơi, dạy em học. Chúng em to lớn lên bên nhau, cũng nhờ vậy mà bị tình cảm rất gắn cụm.



Đậu đại học, em hoặc anh con người mỗi trường. Anh thì học xây dựng còn em là một sinh viên sư phạm. Em nhớ triệt để kỳ học số một anh đã tới chỗ em học để tặng em một chiếc nhẫn bởi vàng thật. Anh nói chiếc nhẫn ấy là lời hẹn ước cho tương lai của 2 đứa. Em biết, đó là mấy tháng chắt chiu từng đồng đi nghe thêm của anh. Chúng em yêu nhau từ đó.

hàng ngày em đạp xe đi dạy thêm, tối lại tuân phục vụ ở quán cà phê. Tối nào cũng vậy, cứ 11 giờ đêm là em công việc xong. Bước ra cửa đã có anh đứng ở đó từ lúc nào, bắt đầu thấy em, anh liền vẫy tay ra hiệu. Suốt 2 năm trời, ko quản nắng mưa, ngày nào anh cũng chở em đi về như thế.

nhưng cuộc đời luôn mang các bất ngờ. Hôm ấy như mọi ngày, đi ra dứt điểm chỗ làm tuy nhiên không bắt đầu thấy bóng dáng bạn trai đâu, em chột dạ. Nhấc điện thoại gọi điện cho rằng anh tuyệt đối, gọi điện xem bạn cùng phòng của anh thì em nhận được tin sét đánh: anh có tai nạn.

Em tuân thủ các lời đó rồi vội vàng đến bệnh viện, cả đêm hôm ấy em lưu lại trung tâm y tế túc trực hoặc cầu nguyện cho anh. Mấy tiếng trong phòng mổ, anh được ấn vào phòng hồi sức và hôn mê từ đó. Em độc nhất lăn lộn với đủ những khoản bài thuốc men, viện phí. Em xin bảo lưu việc học để có nguy cơ chăm lo xem anh tốt hơn. Mọi người trong cô nhi viện đã giúp đỡ em rất nhiều tuy vậy phí bạc bị hạn, mà em thì k nỡ để anh về nhà.

kịp thời ấy, em nhận được một cuộc điện thoại từ chị bạn, chị nói có chỗ làm tốt lắm, lương cao mà vẫn bị thời kì chăm sóc bạn trai. Em làm lời chị, đi thử việc thì biết đó là một cơ sở massage. Ban đầu em hơi chần chừ, tuy vậy rồi do bất đắc dĩ nên vẫn tuân. nghe được nửa tháng thì nhiễm ông khách gạ em ngủ với ông ta một đêm, ông ta trả em 2 triệu, nếu em còn trinh thì sẽ là 20 triệu.

Thú thật là em đã không suy nghĩ gì mà đồng ý luôn, bởi vì thời điểm đó bạn trai em đang rất cần chi phí. Em chỉ nghĩ tới mạng sống của anh nên ko lưu ý đến bất kỳ điều gì khác.
dưới đây đó em tồn tại kiếm tiền bởi vì đường này tốc độ nhanh nên em đã lén lút hẹn khách sau đây giờ nghe. tuy thế ngạc nhiên, em lại không cẩn thẩn để nhiễm thai phụ. Từ ngày có bầu, em tương đối buồn. bởi vì em biết nếu bạn trai tỉnh dậy sẽ ko tha thứ cho em, dù việc em tuân thủ là do anh. tuy nhiên em vẫn giữ cho con. Bạn nhiễm biết nổi mụn nước trong miệng

và vào một ngày, khi em đang chờ siêu âm thì y tá gọi điện nói em hãy tới phòng căn bệnh gấp, đối tượng yêu em đã tỉnh lại.

bắt đầu thấy anh đang tỉnh táo nhìn chung quanh, em quên mất rằng mình đang thai nghén mà lao tới ôm chầm lấy anh. Khác với tưởng tượng của em, anh gỡ tay em ra hoặc hỏi em là ai? ngày nay chuyên gia gọi điện em đến nói chuyện.

b.sĩ nói đối tượng yêu em lây chấn thương não nên đã nhiễm mất trí nhớ tạm thời, tuy thế không hiểu sẽ kéo dài trong bao lâu, Vì vậy anh chưa thể nhận ra em. Em đứng trân trân một lúc mặc cho thầy thuốc động viên tâm sinh lý. toàn thể vài gì em tuân thủ là để anh có thể tỉnh lại và chứa một cuộc sống bình thường. Chẳng lẽ ông trời lại trêu đùa với tổng đài phận của em tới vậy.

Em thẫn thờ bước vào phòng, mọi người trong cô nhi viện của em đã tới đủ. có lẽ ai thấy bộ dạng của em lúc đó cũng cảm thấy em đáng thương thế nào. Rồi mọi người nói với anh, em là người yêu của anh. Anh ko nhớ gì, chỉ xin lỗi em hay tự trách mình vô dụng vì đã làm em vất vả rồi anh hỏi mắc phải em đang mang thai con anh không? Lúc đó em k nói được gì, chỉ bật khóc. Còn mọi người cũng vội vã rút lui, k ai dám nói với anh sự thật.



Trong mức độ anh hay em về nhà trọ, anh ko hề nói chuyện nhiều với em, có thể anh cũng biết đứa bé k phải con anh. Anh và ngồi thẫn thờ ở nhà, hờ hững em khuyên bảo thế nào cũng không hình thành anh cười.

Rồi em lâm bồn, ngày đi đẻ, em ko dám nói xem anh biết, chỉ bảo là mình đi chứa việc. đẻ con xong, vì mệt nhọc nên em ngủ thiếp đi. Tỉnh dậy, em có một bàn tay nắm chặt tay mình. rõ rệt là bạn trai đang ngồi trước mặt em, anh đan tay vào tay em hoặc xoay chiếc nhẫn trên ngón tay em. tạo thành em tỉnh, anh lây chút ngượng ngùng nên rụt tay lại. Em biết, anh vẫn k nhận ra em là ai. nhưng anh đã nói một câu khiến em bật khóc: “Mình yêu nhau lại từ thứ nhất em nhé!”.

một số ngày tháng này chúng em đang cố gắng để khơi lại tình yêu trong anh. Em cảm thấy hạnh phúc khi được ở bên anh một lần nữa! Cảm ơn trời đất đã cho rằng em cơ hội thứ hai trong đời!
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét