Lúc đó tiếng xe ồn ào nên mình ko tuân được mẹ anh nhà đã nói gì chỉ tuân thủ anh nhà nói với mẹ đến điện thoại…
Mới kết hôn chưa lâu mà mình đã bắt đầu thấy ngột ngạt hoặc thất vọng tràn trề với anh nhà. Phần bởi đời sống hôn nhân ko phải toàn màu hồng như mình nghĩ, phần thì chán với đối tượng chồng mà mình đã chọn khi kết hôn.
Nói thật rằng mình với anh kết hôn là bởi vì cưới chạy. Quen nhau chưa được một năm, chưa kịp khám phá ngọn ngành mình đã lỡ có chửa. Lúc ấy mình cũng tương đối băn khoăn chưa hiểu nên gìn giữ và thải, điển hình anh hoặc gia đình đã vội vàng chứa đồ tới nhà mình hỏi cưới.
Hôm nhà trai đến xin cưới, mình còn chẳng biết chuyện. Khi chỉ còn phác đồ nhà mình 60 cây đường dây nóng thì anh mới lôi điện thoại ra báo với mình. Bố mẹ mình cũng nhìn ra mọi việc quá vội vàng, tuy vậy trong buổi nói chuyện, nhà chồng mình chủ ý nói ra mình đã có thai. sau khi biết mình bầu bí rồi, bố mẹ mình cũng đành phải để thiếu nữ đi lấy anh nhà.
Mình biết ko phải anh yêu mình sâu đậm tới mức ấy. Chuyện là ngày nhỏ anh nhiễm một trận ốm nặng. Lúc đó bố mẹ anh chưa biết chuyện đã nhờ một ông thầy lang kiểm tra cho anh, chẳng hiểu uống một số kiểu bài thuốc gì mà sau này khi anh trưởng thành, đi kiểm tra, người ta nói tinh trùng của anh tương đối yếu. có thể bởi anh đã ngoài 30, lại khó khăn trong việc con cái nên khi và tin tưởng mình có em bé, cả nhà anh mới nhốn nháo đòi cưới như thế.
chủ yếu những đối tượng yêu nhau mấy năm trời tới lúc lấy về còn thấy nhà tôi thay đổi huống gì mình. lớn khi mình cảm thấy anh k mắc một chút nào để ý tới mình mà chỉ chăm chăm lo xem đứa con trong bụng. không phải mình tị nạnh gì với con, con được bố yêu chiều thì mắc mẹ nào mà không thích. nhưng chồng mình tuân thủ gì cũng thái quá.
thí dụ như đợt mình thai nhi 3 tháng, mình chứa ngã nhu cầu thang. Từ sau đây hôm ấy, cứ tới giờ cơm là chồng mình lại lên tầng bế mình. đến cả tắm rửa thoải mái anh cũng ko cho bằng sợ động thai nhi. Thú thật được để tâm như thế ban đầu tiên mình cũng thích lắm, nhưng càng ngày mình càng nhìn thấy anh xã mình chỉ chú ý đến thai nhi chứ k phải vợ của anh. Mình kể với bố mẹ hoặc bạn bè thì ai cũng nói mình số sướng mà không rõ hưởng. các bạn mắc biết moi lon vung kin noi mun
xem đến tuần trước khi đang chở mình đi trên đường thì đột nhiên mang một chiếc xe máy ngược chiều lao tới. Dù đã vội tấp vào lề tuy thế xe của bạn gái nhà tôi mình vẫn lây ngã xuống. Lúc ấy chân mình đau quặn thắt điếng, ông xã bị nhẹ hơn nên vội hô hoán mọi người gọi điện cấp cứu.
Mình chỉ đau chân nên nằm trên xe cấp cứu cố nhắm mắt lại nghỉ ngơi cho quên đau quặn. có thể anh nhà tưởng mình ngủ nên lúc mẹ ông xã liên lạc hỏi thăm tình hình thì anh nói chuyện khá thoải mái. Lúc đó tiếng xe ồn ào nên mình không nghe được mẹ nhà tôi đã nói gì chỉ làm nhà tôi nói với mẹ tới điện thoại: “Mẹ yên tâm. 8 tháng rồi, giờ chứa phẫu thuật cấp cứu thì vẫn sống được. Chắc chắn là con chọn gìn giữ lại đứa trẻ rồi. vợ thì lấy ai chả được”. Mình nghe từng chữ một mà hút vào tận tim. bạn tình con anh còn chưa rõ thế nào, vậy mà anh chưa gì đã chọn giữa người vợ và con.
tới bệnh viện, thầy thuốc chuẩn đoán con mình ko sao hoặc mình có chấn thương ở chân nên cho rằng tới ngày sinh thì chưa thể đi lại. Dù cả mẹ và con đều sử dụng biện pháp an toàn, mình vẫn nghĩ đến ́một vài lời anh nhà đã nói khi trên xe cấp cứu. Mình ko bàn tới chuyện anh sẽ chọn ai nếu diến ra tình trạng ấy, chỉ là anh quá quyết đoán hay k chút do dự.
Hơn nữa anh xã mình nói lấy ai cũng được, khác nào anh chẳng cho rằng mình ra gì? Mấy hôm nay anh nhà mình vẫn chăm nom mình như ́một vài ngày khác. tuy vậy không rõ sao anh càng ra vẻ tốt thì mình càng nhìn thấy buồn hoặc thất vọng. Mình đã lấy chồng quá vội vàng phải không? chưa biết khi mình đẻ con ra cho rằng anh, anh sẽ đối xử với mình thế nào đây?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét