Tận thị giác trông nhìn ra mẹ chồng vào khu du lịch, con dâu rơi nước mắt khi biết sự thật phía sau đây

Ngọc cũng vô cùng kính trọng mẹ anh xã và luôn coi bà như một tấm kính soi để mình học hỏi. Thế mà những hình ảnh trước nơi nghỉ dưỡng lúc nãy đã tuân cô choáng váng…

Trưa nay, Ngọc ko về nhà ngay dưới đây lúc khỏi giờ nghe như chơi lệ. Cô khẩn trương lép qua thăm chị đồng nghiệp lây ốm phải nghỉ làm đã mấy ngày nay.

Vừa dắt xe ra dứt điểm cổng nhà chị ấy, Ngọc chợt giật thột lúc tạo thành một bóng dáng cực kỳ quen đang bước vào nơi nghỉ dưỡng phía bên kia con đường. Bà Hà – mẹ anh nhà Ngọc chứ ai? Vóc dáng ấy, mái tóc ấy, bộ áo quần ấy – tại sao Ngọc có khi nhầm được!



Ngọc dụi thị giác lia lịa. Rõ rệt không phải cô đói quá mà hoa thị giác, cũng không hề nắng chói tuân mắt cô xem k chuẩn. Xem thêm: cau nho bi noi mun trang

Đúng là mẹ chồng cô, hơn nữa bà lại k đi đơn lẻ. Bước vào nơi nghỉ dưỡng ấy cộng bà là một nam – mang vẻ trẻ hơn bà khá lớn, cả hai đều rất hấp tấp.

Ngọc cảm thấy hoang mang. Hình tượng một người mẹ chồng mẫu mực, hiền lành trong suy nghĩ của cô đang sụp đổ.

Sao bà lại có khả năng nghe thế? Bà là hội trưởng hội đàn bà của phường kia mà? Tình cảm của u thầy anh nhà cô vẫn vô cùng nồng cháy, con cháu luôn khâm phục ông bà kia mà?

Về tới nhà, Ngọc nhìn ra bố nhà tôi đang cặm cụi đơn độc ăn cơm. Việc ăn uống của gia đình cô tương đối là tha hồ – ai bận việc gì hay về chậm thì ăn sau, các người khác ko phải chờ đợi.

hầu hết hôm cô vẫn ăn trưa cùng bố mẹ anh xã rất vui vẻ. Hôm nay xem ông chỉ chứa mỗi mình lủi thủi bên mâm cơm, tự dưng cô nhìn thấy thương thương.

Cố lấy giọng tĩnh tâm, Ngọc hỏi bố anh xã : “Mẹ con đâu mà để bố ăn độc nhất thế ạ?”.

Ông cười hiền lành bảo: “Bà ấy nấu cơm xong thì nói là đi ra phường nhiễm chút việc, giờ vẫn chưa hình thành về. Chắc lại việc văn nghệ văn gừng gì của hội nữ giới, hoặc là nhà nào mang chuyện cần hòa giải đấy mà”.

Ngọc khẽ “vâng” một tiếng, trong lòng tận hưởng mắc lỗi, dù cô chẳng nghe gì sai. Bố anh nhà cô đã ăn xong, trước lúc lên gác đi nghỉ còn dặn với xuống: “À, chứa món canh gà hầm hạt sen mẹ tuân thủ riêng cho rằng con. Bà ấy dặn con phấn đấu ăn lớn vào nhé!”.

Ngọc bỗng thở dài. Cô đang dính bầu tháng vật dụng sáu, ngày nào mẹ anh xã cô cũng chăm chút tẩm bổ xem cô như thế, cả hai ông bà đều thương cô, quý cô như con sinh.

Ngọc cũng rất kính trọng mẹ anh xã hay luôn coi bà như một tấm gương soi để mình học hỏi. Thế mà những hình ảnh trước khách sạn lúc nãy đã làm cô choáng váng.

Món canh gà dinh dưỡng, ngon ngọt sao hôm nay Ngọc thấy đắng ghét hoặc tương đối khó nuốt quá. Cố mãi mới được những thìa, chợt Ngọc làm ồn ào ngoài cổng – tiếng mẹ nhà tôi cô đay nghiến, tiếng kêu la oai oái của ai đó nữa.

Chưa kịp đứng dậy thì đã nhìn ra Hải – nhà tôi cô bước vào trong tình huống đang mắc mẹ “xách tai”, hai mắt tím bầm, sưng húp, má thì vẫn hằn rõ nguyên hình bàn tay.

Ngọc trố mắt ngạc nhiên: đa số hôm nhà tôi cô đều ăn ở cửa tiệm, mang buổi trưa nào biểu hiện ở nhà đâu. Mà nghe gì nên tội để đến nỗi thê thảm thế kia?

Ngọc chỉ vừa lắp bắp chưa nên lời thì bà Hà đã xua tay: “Con cứ ngồi lặng, để thằng “trời đánh” này nó tự khai rõ hầu hết chuyện!”.



thế ra do Ngọc đang mang thai, từng có nguy cơ dọa sảy nên thầy thuốc khuyên rằng trợ thì vẫn tránh “chuyện ấy”, Hải “nhịn” mấy tháng xuất hiện bí bách bèn tìm tới cô đồng nghiệp cũng đang chán anh xã – ông xã cô ta mải mê công việc, chẳng mấy lúc ngó ngàng đến bạn gái.

thoạt đầu chỉ là giải quyết nhất thiết sinh lí, chẳng mấy chốc mà đã dính nhau như sam. Ngẫu nhiên bà Hà bắt gặp anh ả tình tứ chở nhau đi trên con đường. Thế là bà thuê đối tượng dõi theo, rồi hôm nay gọi cả ông xã cô ta đến để điều trị cho rằng cả hai một bài học.

Bà Hà nắm chặt tay Ngọc – khi ấy vẫn còn đang sững sờ chưa tin cậy nổi các điều vừa tuân. Bà âu yếm bảo con dâu: “Mẹ cũng định nói trước với con hoặc gọi con tới, nhưng lại sợ con quan sát cảnh chướng tai ngứa mắt mà đau dữ dội lòng, liên quan đến sức khỏe. Bạn lây biết: bệnh sùi vòm họng

Giờ con chẳng hề nghĩ suy nhiều, cứ để mẹ trừng phạt thằng Hải. Ai đời vợ thai nghén khổ sở, không cảm thông thì thôi, hở ra là đã giở trò lăng nhăng”.

Thế rồi bà chỉ vào “đứa phái mạnh yêu quý” mà nói với Ngọc: “Chồng ả kia giận quá đã cho nó một bài học rôi. Mẹ cũng đã liên hệ xem sếp nó xin nghỉ ốm một tuần.

Trong mấy ngày này nó sẽ lo hết toàn bộ việc từ cơm cháo đến giặt giũ, lau dọn nhà cửa, ko xem ngơi nghỉ phút nào. Con còn ý muốn phạt sao nữa thì cứ bảo với mẹ!”.

Ngọc chẳng biết đề cập gì, nước mắt cứ thế tuôn rơi. Cô buồn do ông xã thì ít, còn thấy hối cải với mẹ nhà tôi thì nhiều. Bà hết lòng tình thương hoặc lo lắng xem cô như thế, vậy mà cô đã nghĩ xấu xem bà.
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét