Có những ngày, em cần được yêu, và anh luôn luôn là người trước tiên xuất hiện
trong tâm khảm em. Vì yêu quá nhiều để rồi người khổ cực nhất lại là em. Tự
trách mình khờ, mình quá tin anh nhưng em chẳng thể điều khiển được con tim mình
ngừng yêu anh, và giờ đây, quên anh là điều em không thể...
Xa nhau bao
lâu rồi mà em vẫn không thể quên được anh cho dù anh là người đã rời bỏ em, rời
bỏ tình ái em dành cho anh. Em đã quá ảo tưởng khi nghĩ về một ngôi nhà màu hồng
ngập tràn tình ái cùng anh và những đứa trẻ đáng yêu, tinh nghịch. Bởi coi phim
Hàn Quốc nhiều quá mà em đổ mộng mơ, hạnh phúc khi anh làm cho em vui bằng những
điều rất giản dị mà không kém lãng mạn. Hương vị cháo ngày ấy anh làm mỗi khi em
ốm đau vẫn còn thoang thoảng nơi đây. Hình ảnh một người con trai lội mưa đội
gió để mua cho em từng viên thuốc cảm động đến nhường nào. Và còn là những cái
ôm, những nụ hôn nồng cháy, những lời động viên, an ủi mỗi khi em thất bại, mỗi
khi em buồn, mỗi khi em suy nghĩ vẫn vơ.
Cùng với những lời chúc ngủ ngon
mỗi tối thì anh như chiếc đồng hồ báo thức cho em vào mỗi sáng thức dậy. Mỗi lần
em giật mình tỉnh dậy trong đêm, em lại gọi tên anh như một thói quen. Em đưa
đôi tay kiếm tìm anh nhưng sao đôi tay ấy vẫn lạnh lẽo và cô quạnh. Đôi mắt trĩu
nặng, mờ nhòa tìm hình bóng anh và rồi em lo sợ, em sợ rằng khi ngủ dậy em sẽ
không được nghe tiếng báo thức từ giọng nói ngọt, đàn ông của anh nữa.
Ký
ức ùa về, vẫn hình trạng ấy, vẫn nụ cười ấy, vẫn đôi mắt ấy nhưng sao em thấy lạ
quá, anh nhìn em đầy ái ngại và xa lạ khiến trái tim em như muốn rỉ máu, không
còn tung hoành, rộn rã và "kiêu sa" như trước nữa. Sống mũi cay xòe, nước mắt
lại rơi, mặn đắng nơi đầu lưỡi và chua chát trong tận đáy lòng. Anh từng nói sẽ
yêu em mãi mãi nhưng tình ái đó biến mất nơi đâu? Càng nghĩ em lại thấy tim mình
quặn thắt, như ai đó bóp chặt cứ đau lên từng cơn dằng dai, âm ỉ và không
nguôi.
Đã có lúc em vùng dậy, bỏ chạy trong đêm chỉ để tìm lại hình ảnh
của anh và em, những nơi anh thường đưa em đến, những con đường có in dấu chân
đôi ta, những cái ôm, hôn ngọt ngào nhưng trước mắt em chỉ là một mảng đen mờ
ảo, đen tối, não nùng. Tâm hồn em như chết lặng, chỉ còn lại anh và một mảng màu
đen xám xịt...
Một trận mưa lớn, tầm tả kéo đến không báo trước. Đưa mắt
nhìn lên bầu trời, em đã không còn thấy ngàn sao lóng lánh mà khi xưa tụi mình
hay đếm cùng nhau, không còn thấy một ngôi sao to bự và một ngôi sao nhỏ bé ở
bên nhau nữa rồi. Trời đang trêu cười em hay đang thương em đây?
Em tự
nhủ với lòng mình sẽ quên anh đi, nhưng càng cố quên thì em lại càng nhớ. Nhớ
một người đã rời xa ta, nhớ một người đã vô tâm, nhớ một người làm em đau, nhớ
một người mà biết rằng người ta không nhớ đến mình nữa. Có quá bất công không
khi ở tuổi 22 tươi đẹp này, em lại cheo leo, thất tình và quẩn quanh trong một
mớ ký ức nhạt nhòa về anh...


0 nhận xét :
Đăng nhận xét