Thực tế sản phẩm Việt xuất khẩu nhiều nhưng lại không định vị được thương hiệu,
phải chịu sự "núp bóng" dưới một thương hiệu nổi tiếng khác... là nỗi băn khoăn
được các chuyên gia nêu lên tại diễn đàn “Thương hiệu quốc gia với sản phẩm địa
phương” ngày 13/7.
tấn sĩ Nguyễn Quốc Thịnh - chuyên gia Ban tham mưu
chương trình thương hiệu quốc gia mong, Việt Nam sẽ khó có một thương hiệu nhà
nước cạnh tranh nếu các doanh nghiệp sản xuất vẫn duy trì sự gắn kết lỏng lẻo,
“mạnh đường ai người nấy chạy” và cứ mãi gia công, xuất hàng "núp" dưới tên
thương hiệu nức danh nước ngoài...
Vị chuyên gia về tham vấn thương hiệu
quốc gia nhận định, ở tuổi đầu, chúng ta phải ưng “núp bóng” để tạo lập hình
ảnh, làm sao để khách hàng vào siêu thị chỉ cần nhìn một chiếc áo sơ mi bày bán
trên kệ là biết đó là sản phẩm được sản xuất tại Việt Nam. Nhưng khi sản phẩm đã
có chỗ đứng rồi thì phải tính xa hơn, xây dựng thương hiệu sản phẩm của doanh
nghiệp đủ mạnh, đủ sức cạnh tranh trên thị trường…
“Từ con cá tra cho tới
quả vải thiều, từ gạo Việt Nam cho tới thanh long… khi xuất khẩu sang các thị
trường quốc tế đều chỉ ghi chung “Product of Vietnam” – sản phẩm của Việt Nam,
mà không có tên bất kỳ thương hiệu doanh nghiệp sở hữu nào. Sẽ rất khó để Việt
Nam có những thương hiệu lớn như Coca Cola, Lacoste, Nokia… nếu các doanh nghiệp
cứ mãi sản xuất gia công, không liên kết nhau lại”, ông nói.
Sự liên kết
giữa các doanh nghiệp để xây dựng thương hiệu sản phẩm mạnh, đủ sức cạnh tranh
với các nhãn hàng nổi danh thế giới, theo ông Thịnh, không chỉ dừng lại ở một
ngành hàng nào, mà phải lan toả ra các vùng, miền, địa phương...
Khác
với trước đây, chiến lược cạnh tranh bằng thương hiệu được nhắc tới nhiều và
không chỉ dừng lại ở cấp độ cạnh tranh của doanh nghiệp, mà đã được nâng cao lên
thành chừng độ cạnh tranh của một địa phương, nhà nước. Trên thế giới hiện có
hơn 80 nước đang triển khai trương trình xây dựng thương hiệu quốc gia, hồ hết
các nước trong khu vực Đông Nam Á cũng đã tiến hành xây dựng thương hiệu nhà
nước cho riêng mình.
bởi thế, việc Việt Nam triển khai chương trình xây
dựng thương hiệu quốc gia không nằm ngoài xu hướng phát triển chung. Một trong
những cách tạo sự lan toả thương hiệu nhà nước, là gắn kểt chương trình thương
hiệu nhà nước với việc xây dựng các điểm đến du lịch. Bởi các điểm đến du lịch
góp phần gia tăng việc biết đến thương hiệu nhà nước rất nhanh.
Đề xuất
này của vị chuyên gia tư vấn thương hiệu khởi hành từ thực tế trải nghiệm của
bản thân ông. Là người đi nhiều, nhưng mỗi lần tới một tỉnh, tỉnh thành nào đó
tấn sĩ Thịnh rất nặng nhọc khi muốn tìm hiểu về các món ăn ngon của vùng, miền
đó.
“Tìm trên mạng thông báo cũng rất ít, khách sạn thì chỉ có số cố định
gọi đến không ai nhấc máy; hay món ăn thì cũng quẩn nào xúc xích, thịt nướng…”,
vị Tiến sĩ nói.
Bên cạnh đó, ông cũng cho rằng, cần phải vỡ hoang được
những chỉ dẫn địa lý, gắn liền sản phẩm với từng địa phương, để Lục Ngạn thành
thương hiệu cho quả vải, để Cao Phong trở thành thương hiệu cho những trái
cam.
Ngoài sự gắn kết, cũng cần đặt ra một cơ chế liên can tới quản lý.
Các doanh nghiệp đạt thương hiệu nhà nước cần thực hành đẩy đủ cam kết của mình
với người tiêu dùng về uy tín, chất lượng của sản phẩm.
“Chúng ta đang
tạo dựng hình ảnh cho tổ quốc Việt Nam thông qua các sản phẩm xuất khẩu ra nước
ngoài nhưng người dân trong nước lại chưa tin dùng sản phẩm của Việt Nam. Như
thế thì làm sao đòi hỏi người nước ngoài tin dùng sản phẩm của chúng ta được”,
vị tấn sĩ trăn trở.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét