Mới tiếp xúc và nhìn vẻ bề ngoài của bạn gái tôi, quả tình gọi cô ấy là hoàn hảo
tuy có hơi quá nhưng cũng không phải là chẳng thể. Bạn gái tôi sở hữu một vẻ
ngoài xinh xăn, vóc dáng cân đối, ưa nhìn. Cô ấy là thạc sỹ, có công việc ổn
định. Điều quan trọng hơn cả là cô ấy có tính cách ngoan hiền nên đi đâu ai cũng
quý mến.
Chúng tôi yêu nhau đến giờ được khoảng hơn 2 năm. Nhưng chỉ khoảng
hơn 1 năm đầu tôi thấy vui và hạnh phúc, còn lại xúc cảm đến giờ của tôi là mệt
mỏi. Ở bên một người quá hoàn hảo làm tôi thấy oải khủng khiếp vì bị nắn như
kiểu mẹ trẻ dạy con.
Vốn là cô gái sinh ra trong gia đình nền nếp nên hẳn
nhiên dù yêu nhau lâu như vậy tôi và cô ấy vẫn không vượt quá giới hạn. Mặc dù
bản thân là đàn ông cũng có những ham muốn nhất quyết nhưng vì bạn gái không
muốn tôi cũng không bắt ép. Vấn đề của tôi không phải chuyện cô ấy đòi gìn giữ
cái trinh tiết ấy mà ở việc cô ấy sống mực thước quá đến mức cứng
nhắc.
cố nhiên, tôi hiểu yêu nhau là phải viện trợ để cùng nhau tiến bộ.
Nhưng thử hỏi, là ý trung nhân, là chồng sắp cưới, đi bên cạnh bạn gái mà bị cô
ấy nắn từ một câu nói, từ cách ăn một bát phở không được để ra tiếng đến cách
cười, cách đi… thì làm sao chịu được. Tôi không phải người hoàn mĩ nhưng bản
thân tự thấy cũng không phải người thô kệch, thiếu văn hóa. Cuộc sống con người
mà đi đâu, làm gì, mở miệng ra cười, nói cũng sợ người khác đánh giá thì khác
nào địa ngục.
Cô ấy chê bai mọi thứ và cái gì cũng không khiến cô ấy chấp
nhận. Tôi từng nói nếu em cảm thấy anh thấp kém như vậy sao lại chọn lựa yêu
anh, tốt nhất là tìm người khác đúng với tiêu chuẩn của em cho đỡ mất công đào
tạo. Nhưng mỗi lần tôi nói vậy cô ấy lại khóc, nói muốn tốt cho tôi mà tôi không
hiểu. Tôi là người tình đương thực bụng, nghiêm trang nên cũng không muốn làm cô
ấy khổ sau ngần ấy thời kì gắn bó bên nhau.
Nhưng càng lúc sức chịu đựng của
tôi càng chẳng thể chấp thuận thêm được nữa. Tan làm đi uống vài cốc bia với anh
em đồng nghiệp ở ngoài ngõ cô ấy nhìn thấy về cũng lên một bài giáo huấn. Nào là
“chả ra cái thể thống gì, anh đường đường là người có ăn có học mà ra ngồi đầu
đường xó chợ, túm năm tụm ba hô hào mấy cốc bia chả có tí hình tượng nào cả”… Từ
một việc khôn xiết thường nhật mà bao lăm đàn ông, thanh niên vẫn làm tôi có cảm
giác mình vừa phạm cái tội gì mà đáng hổ thẹn lắm.
Cô ấy luôn nhắc tôi làm
không chỉ nghĩ cho mình mà còn phải nghĩ cho sĩ diện của cô ấy. Cô ấy là tình
nhân của tôi và không muốn có một người bạn trai kém cỏi làm cô ấy phải mất mặt.
Tôi mệt mỏi vì phải gồng mình nên để trở thành viên ngọc không tì vết cho xứng
với vợ sắp cưới.
Thú thật, trong hơn 1 năm qua, nhiều lúc tôi đã nghĩ đến
chuyện chia tay nhưng lại không làm được. đời nào bỏ cô ấy chỉ vì cô ấy tốt quá?
Cái quan trọng là tôi thấy cô ấy yêu mình thật lòng nhưng cái cách chỉn chu mà
cô ấy sống khiến tôi lúc nào cũng phải gồng lên, áp lực hết sức. Có đôi lúc tôi
chỉ muốn có một người bạn gái thông thường, đôi khi vụng về, thỉnh thoảng nghô
nghê, nhưng cô ấy dám cùng tôi lê lết vài quán hàng trên phố, mặc bộ đồ hơi ngớ
ngẩn một tẹo cũng được chứ không phải là một cô vợ kiểu mẫu như thế này.
Giờ,
tôi có nên dừng lại không? Hay như nhiều người sẽ bảo, tôi sướng không biết
đường sướng, vợ sắp cưới tốt như vậy mà còn không ưng thuận?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét