Trên đời này thật không có nỗi điếm nhục nào bằng việc cưới xin tới nơi mà biết
người phụ nữ sắp gọi mình bằng chồng lại phản bội. Ấy vậy mà tôi chẳng những
biết mà còn phải vác xác đi cứu nguy cho cô ấy khỏi một trận đánh ghen kinh hồn.
Biết bị cắm sừng, cay cú đấy nhưng cũng chẳng thể thấy chết mà không cứu.
Khi
bắt đầu yêu nhau, tôi cũng chẳng mơ lấy được cô vợ tiết trinh. Hai đứa cũng đều
đã 28 tuổi rồi, chẳng phải trẻ trung gì nữa mà ủ ấp giấc mộng lấy được cô vợ
chưa từng “biết mùi đời”. Tôi xác định ngay từ đầu nên chuyện dĩ vãng tôi tuyệt
nhiên không bao giờ hỏi. Có biết cũng chỉ thêm buồn, cũng chỉ làm bạn gái thêm
khó xử. Tôi nghĩ nếu bản thân mình cũng từng chung chạ với cô gái khác thì cũng
không nên dằn vặt người thương hiện giờ về chuyện đó.
Chúng tôi yêu nhau
khá thái hoà, có nhẽ cũng bởi hai đứa lớn cả rồi, chín chắn trong ái tình và xác
định yêu nghiêm chỉnh nên không muốn làm khổ nhau vì những chuyện vớ vẩn, nhỏ
mọn. Tôi phấn đấu làm, lo cho sự nghiệp để chuẩn bị cho mai sau. Mọi thứ nhìn
chung là khá ổn khi công việc, tính cách hai đứa tương đồng nhau, hai bên gia
đình cũng ủng hộ.
Theo tính tình của cha mẹ đôi bên thì khoảng cuối năm nay
chúng tôi sẽ cưới. Tôi cảm thấy mối tình này có thể tin cậy được nên cũng rất
yên tâm. Trong ái tình tôi không bao giờ có thói quen rà điện thoại, facebook
hay các vấn đề cá nhân chủ nghĩa của cô ấy. Tôi luôn nói rõ ràng, anh không quan
trọng quá cố, cái cần đặt nặng là ngày nay và mai sau, vì thế yêu nhau cần tin
nhau. Cô ấy cũng tỏ ra là một người sống biết điều, đúng mực.
Điều tôi không
ngờ là bao năm qua cô ấy có một mối tình cứ nhập nhằng mãi chẳng hiểu thế nào.
Trước đây cô ấy với người kia dường như cũng yêu nhau sâu đậm lắm, nhưng vì gia
đình cô ấy chê bai, cô ấy chán nên bỏ. Sau đấy anh kia chán đời, hận đời nên lấy
bừa một người vợ, cuộc sống hôn nhân không hạnh phúc và bế tắc lắm. có nhẽ bởi
thế mà vợ sắp cưới của tôi cứ thấy áy náy, có lỗi trong lòng chăng?
Không
biết họ giao thông lại với nhau từ bao giờ, đỉnh điểm của sự vụ chủ nghĩa là
cuối tuần trước, khi cô ấy và người tình cũ hẹn nhau đi nhà nghỉ. Anh ta có thời
cơ về lại thành thị mấy bữa nên đôi bên hẹn nhau đi “hâm nóng kỉ niệm”. Vợ anh
ta theo dõi lâu rồi nên biết được sự việc và đi theo. Cô ta đánh ghen ở nhà
nghỉ, một trận thừa sống thiếu chết. Trong cơn hoảng loạn không biết cầu cứu ai
cô ấy đã gọi cho tôi.
Chạy khỏi cơ quan, tôi lao tới cứu nguy cho bạn gái
trong xúc cảm tức giận hỗn độn. Cay cú lắm nhưng chẳng có cách nào khác nên tôi
đành phải cứu nguy. Thật không có sự điếm nhục nào bằng việc vừa cản trở vừa
phải nhận tôi là chồng sắp cưới, điều đó đồng nghĩa với việc nhận mình bị cắm
sừng trước bao ánh mắt moi móc của cõi trần.
Đưa được cô ấy về nhà, nghe
những lời giảng giải mà tôi giận tím mặt. Nhưng cơ sự đã rồi, cũng đã gần 30
tuổi, lẽ nào hiện nay bỏ nhau?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét