Tôi và người tình đã gắn bó với nhau 5 năm, khoảng thời kì không hề ngắn để đi
đến quyết định thành thân. Gia đình hai bên cũng đi lại, quyết định ra Tết sẽ tổ
chức.
bồ tôi rất tốt, anh thực tình, suốt mấy năm bên nhau, chưa một lần
khiến tôi lo nghĩ về tình cảm anh dành cho tôi. cố nhiên cũng có khi giận hờn,
cãi vã, nhưng chúng tôi tuyệt đối không nhắc đến hai từ chia tay.
tình
nhân tôi hiền từ, vì thế thỉnh thoảng tôi thấy hơi bàng quan. Hoặc do yêu nhau
lâu quá, thành thử tình cảm đi vào lối mòn, chúng tôi ở bên nhau như một nếp,
cũng chẳng đứa nào muốn thay đổi.
Anh được sắp xếp cạnh chỗ tôi, hẳn
nhiên anh là người bắt chuyện trước. Sự nhiệt liệt, vui vẻ, hòa đồng của anh mau
chóng khiến tôi để ý. Những lần đi ăn, hỏi han công việc, làm thêm giờ đã kéo
tôi và anh lại gần nhau, không bao lâu sau, tôi thấy những cảm xúc kỳ lạ len lỏi
trong lòng, tôi sợ hãi nhận ra mình có tình cảm với anh mất rồi.
Tôi càng
chạy trốn, anh càng theo tôi mãnh liệt, thế rồi không khiên chế được mình, tôi
ngã vào ái tình của anh, si mê không dứt ra được. Thậm chí, chúng tôi còn vượt
rào với nhau.
Anh biết tôi có hôn ước, anh cầu xin tôi nghĩ lại, về tình
cảm thật sự của mình.
Tôi khổ cực và giày vò mình ghê lắm. Tôi biết tôi
có lỗi với người yêu, nhưng tôi không có cách nào dứt ra. Giờ ở bên bồ, nhưng
lòng tôi thấy trống, mọi xúc cảm đều dành cho người khác cả rồi. Tôi phải làm
sao hiện giờ đây?

0 nhận xét :
Đăng nhận xét