Trong cuộc sống, chuyện yêu rồi tình đó không thành cũng là điều bình thường.
Nhưng có nhẽ tôi đã không cay cú nhiều đến thế nếu như anh ta kết thúc tình cảm
này theo một cách đàn ông và đúng mực. Anh ta quá hèn mạt và cái mà tôi sợ là
suy nghĩ lợt trong đầu anh ta. Bao năm tuổi xuân của tôi giành cho anh ta, rốt
cục, anh ta trả lại tôi sự phản bội cay đắng đến nhường này.
Chúng tôi yêu
nhau khá lâu rồi, cũng tới gần 5 năm. Đối với người con gái thì đó là quãng thời
gian đẹp nhất. Tôi yêu anh ta nào có tiếc điều gì, chung thủy vẹn toàn, lo cho
anh ta mọi thứ như một người vợ, không vụ lợi, không đòi hỏi. Anh ta hưởng mọi
điều từ tôi suốt 5 năm qua mà không hề e ngại hay lăn tăn gì… Vậy
mà…
Tôi không được may mắn như người khác. Tôi học hành giỏi
giang, mặt mũi cũng khá xinh xẻo nhưng khổ nỗi vóc dáng người nhỏ, lại gầy gò.
Tôi đã cố ăn uống tẩm bổ cho có da có thịt nhưng cũng chỉ được phần nào, chủ yếu
là do người tôi thấp bé hơn người khác nên trông chẳng khác nào mấy em học cấp
2. Ngay từ khi yêu, tôi đã ngại mỗi khi hai đứa đi chơi vì nhiều người không
biết còn tưởng tôi là cháu anh ấy. Anh ấy không phải quá cao to, nhưng do tôi
gầy nên trông chênh lệch.
Ngày trước tôi đã từng hỏi vì sao anh lại yêu tôi
trong khi trông tôi không hấp dẫn như những cô gái khác thì anh nói nhìn tôi nhỏ
nhắn, đẹp, đáng yêu. Tôi cũng tin là có người tìm thấy được cái tốt của mình nên
thực sự rất hạnh phúc. Yêu nhau, chúng tôi cũng đã đi quá giới hạn cùng nhau.
Anh hoàn toàn không có bất cứ trách móc, than phiền nào về tôi cả.
thời gian
bên nhau mỗi lúc một lâu, tôi nhiều lần đề nghị chuyện cưới xin thì anh cứ bảo
đợi thêm một chút nữa. Từ ngày yêu đến giờ anh mới đưa tôi về ra mắt 1 lần, còn
từ đó tới nay chưa về lại. Tôi có thể đoán được phần nào lí do, có lẽ nhà anh
không đồng ý. Tôi hỏi thì anh cứ chối bay chối biến bảo không muốn đưa về nhiều,
bao giờ gần cưới thì chốt, về nhiều lại sinh lắm chuyện. Bản thân tôi vốn mặc
cảm về ngoại hình của mình nên cũng không muốn xuất hiện nhiều trước mặt nhà
chồng ngày mai.
Mọi việc vỡ lẽ cho tới cách đây hơn 1 tháng, anh ta hẹn gặp
tôi để nói lời chia tay trong khi hai đứa vẫn đang thường ngày. Anh ta thú nhận
rằng không muốn cưới bởi lo lắng cho mai sau. Anh ta là con trai duy nhất trong
nhà, trách nhiệm rất lớn. Trong khi đó tôi lại quá nhỏ người, sợ khoản sinh đẻ
không được, lấy về không sinh được con, chạy chữa khắp nơi thì mệt mỏi lắm. Anh
ta xin lỗi vì đã kéo dài thời gian suốt ngần ấy năm. Anh ta yêu tôi thật lòng,
cũng đã muốn nếu tôi có bầu thì cưới nhưng thấy không có tin vui nên anh ta càng
tin là tôi không sinh được.
Tôi nghe xong mà chết lặng. Bao năm qua, hai đứa
có quan hệ nhưng tôi đều tìm cách phòng tránh. Anh chưa một lần ngỏ ý cưới tôi
làm sao tôi dám để có bầu. Như thế chỉ có tôi là thiệt thòi. Tôi đã nghĩ không
lẽ giờ níu giữ để có bầu rồi cưới nhưng lại thấy mình sao phải hèn hạ và khổ sở
vì một gã coi thường mình đến thế. Anh ta cưới tôi mà chỉ sợ tôi không đẻ được,
khác nào anh ta muốn coi tôi là cái máy đẻ. Tôi nửa thì tiếc mấy năm yêu đương
của mình, nửa lại không thiết tha gã đàn ông bội bạc đó. Tôi phải làm thế nào
đây?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét