Tôi mới cưới được gần 2 năm, đó là kết quả của một cuộc tình kéo dài 4 năm. Hai
đứa cùng học chung trường đại học nhưng khác khoa, ra trường mới bắt đầu biết và
yêu nhau. Gia đình tôi khá giả, nhà anh bác mẹ cũng là viên chức quốc gia. Tôi
cao ráo dễ thương, anh đẹp trai to khỏe. Xét về giác độ nào cũng thấy hai đứa
xứng đôi. Bạn bè người nhà ai ai cũng mừng cho.
thế mà giờ chúng tôi lại đứng
trước một ngã rẽ tối tăm. Mới cưới chưa đầy 2 năm, nhưng chúng tôi có nguy cơ
phải rời xa nhau.
Cách đây 6 tháng, chồng tôi có chuyến công tác ở tỉnh phụ
cận. Trên đường về, anh bị tai nạn giao thông rất nghiêm trọng. Vụ tai nạn khiến
anh bị liệt nửa người và may mắn lắm mới tỉnh lại được. khổ đau và bất hạnh ập
đến hai bên gia đình. bố mẹ anh như chết đi sống lại, bản thân tôi cũng cảm giác
bầu trời sụp đổ.
Hơn 2 tháng điều trị trong viện không có kết quả khả quan,
ba má anh và tôi hợp nhất đưa anh về nhà chăm nom. Vì chúng tôi ở chung với bố
mẹ chồng nên việc chăm sóc được san sớt. Ngày tôi đi làm, mẹ chồng ở nhà chăm
nom anh (bà đành phải về hưu sớm 1 năm). Còn tôi sẽ trông nom buổi
tối.
Từ ngày biết mình chẳng thể đứng lên được, cả đời làm bạn
với xe lăn và giường, chồng tôi buồn bực và thường cáu giận. Ai cũng có thể hiểu
được tâm lý của người bệnh, cả tôi và mẹ chồng cũng hết dạ trông nom anh. Dù
nhiều khi anh ném thẳng bát đũa, cốc chén đi, tôi vẫn không trách giận anh một
lời.
Có lần anh ném cốc thủy tinh vào đầu tôi, khiến trán tôi bị chảy máu. ba
má tôi biết chuyện đã muốn đến mắng anh. Nhưng tôi cản lại. Mẹ chồng tôi mua đồ
nhựa về cho anh, nhưng anh không chịu dùng, anh bảo anh là đàn ông, đừng có đối
với anh như đứa trẻ nít. Hết cách, cả nhà lại cố nhẫn chịu đựng tính khí bất
thường này của anh.
Nhưng một lần khác, khi tôi bưng mâm cơm vào cho anh, vừa
đặt xuống chiếc bàn nhỏ trên giường, anh đã vung tay hất hết vào người tôi. Bát
canh gà và âu cơm nóng bỏng cứ thế trút xuống làm đỏ hết tay tôi. Tôi vừa khóc
vừa rửa vết bỏng, anh còn ở trong phòng gọi với ra bảo tôi biến đi, cút khỏi mắt
anh, đừng để anh nhìn thấy tôi nữa.
Trong lòng tôi hiểu anh muốn giải thoát
cho tôi. Anh cố tình làm như vậy để tôi nản chí mà ly hôn không vướng bận. Nhưng
áng làm sao tôi bỏ được anh? Suốt cả tuổi thanh xuân tôi dùng để yêu anh, cưới
nhau về chưa kịp tận hưởng ngày tháng bên nhau, lại gặp phải sự việc này.
Tôi
rơi nước mắt bảo anh rằng: “Mình mới cưới nhau được 2 năm thôi mà anh. Em vẫn
còn yêu và muốn ở bên coi sóc anh”. Nhưng anh lại hét lên không cần, anh chỉ
muốn tôi đi khỏi tầm mắt anh đi. Anh quá chán cuộc sống này rồi, anh muốn kết
thúc ắt.
Tôi là người mong anh có thể đứng lên sao nhiêu. Tôi cam tâm can
nguyện chăm nom anh, không dám nói cả đời nhưng được đến bao lâu thì được. Tôi
không muốn bỏ rơi anh trong lúc này. Tôi sợ anh làm điều dại dột.
Nhưng bố mẹ
tôi thì không nghĩ vậy. Khi sang thăm con rể, ông bà nhìn thấy tay tôi bỏng rộp,
ba má tôi liền mắng mỏ anh rồi bắt ép tôi về bên đó. Mẹ tôi bảo đến nước này, dù
có lỗi nhưng tôi nên thuê hộ lý về chăm nom anh. Anh đã không muốn gặp tôi rồi
thì cũng đừng nên xuất hiện làm gì, để khiến anh bực bội làm bị thương
tôi.
Gia đình tôi mấy ngày qua vẫn cứ rầm rĩ như thế. bố mẹ chồng tôi nhìn
ngày càng già. Chồng tôi thì vẫn quấy phá tôi. Nhiều lúc tôi ứa nước mắt tủi,
nhưng lại không dám để anh nhìn thấy. Mẹ tôi té ra yêu cầu tôi thuê người khác,
nếu không bà sẽ ép tôi ly hôn với anh. Bà không muốn đứa con gái độc nhất vô nhị
lại khổ như thế. Tưởng lấy chồng được sung sướng, ngờ đâu mới có hơn năm, con
cái chưa có, đã gặp phải tai ương này.
Tôi hiểu mẹ muốn tốt cho tôi, nhưng
làm vậy liệu có cạn tình cạn nghĩa lắm không? Giờ tôi phải khuyên nhủ như thế
nào để mẹ tôi nguôi giận con rể? Phải khích lệ như thế nào cho chồng tôi bình
tĩnh lại và ưng ý sự săn sóc của tôi?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét