Dạo gần đây anh Tùng thấy vợ mình – chị Diễm, buổi tối về nhà cứ hễ cho con gái
ngủ xong là ôm cứng lấy điện thoại đọc đọc, bấm bấm rất chuyên chú. Mắt dán chặt
vào màn hình hết sức hăng say, rồi còn cười khúc khích một mình nữa.
Anh thấy
là lạ, hỏi bâng quơ thì chị bảo, bàn tán, bình luận với các mẹ trên diễn đàn mà
thôi. Anh Tùng nghe thế thì chẳng quan tâm nữa, vì anh thừa hiểu, các mẹ bỉm sữa
này mà xôm tụ với nhau tán chuyện thì đúng là khỏi phải bàn rồi.
Tuy nhiên,
sau thấy vợ quá mê mải nên anh cũng đâm tò mò. Một lần, chị Diễm vào nhà vệ
sinh, để điện thoại trên giường, anh lén cầm điện thoại của vợ lên xem. nào ngờ
chị đã cài đặt khóa màn hình! Dù trong lòng có phần khó chịu, nhưng anh lại tặc
lưỡi cho qua. Ôi dào, chuyện của mấy chị em phụ nữ, bần cùng thì cũng là nói xấu
chồng, kêu than nhà chồng, hay truyền tay nhau bí kíp bắt gian chồng bắt nhân
tình chứ gì! Có gì đáng xem đâu.
Nhưng mấy ngày sau, cũng vì sự
việc này mà anh Tùng chẳng thể bò được nữa. Tối ấy, 2 vợ chồng anh mỗi người ôm
1 cái điện thoại lướt mạng. Anh đang đọc báo thì thấy điện thoại của vợ réo
vang, có cuộc gọi đến. Chị Diễm liếc nhìn chồng đắn đo mãi mới chạy ra ngoài
nghe máy. Anh Tùng nghĩ thế nào, lại lẳng lặng bám theo sau vợ. Đứng khuất 1
góc, anh nghe lác đác vợ nói với ai đó: “… được, trưa mai gặp…”. Anh Tùng sầm
mặt, vì anh có linh giác người ở đầu dây bên kia là đàn ông.
Hôm sau, anh xin
nghỉ sớm, ngụy trang cẩn thận tới đón lõng ở cổng công ty vợ. Tới giờ nghỉ trưa,
anh thấy chị Diễm từ công ty đi ra vẫy taxi. nhiệt huyết dồn lên đầu khi anh
nhìn thấy bộ váy xinh đẹp chị mặc trên người không phải là bộ cánh sơ mi – quần
âu giản dị sáng nay chị ra khỏi cửa. Anh bám theo chiếc taxi chở vợ mình thì
thấy chị Diễm dừng ở một quán café kèm cơm văn phòng. Anh đứng ngoài dõi theo,
thấy chị dớn dác nhìn quanh rồi tiến tới một bàn có người đàn ông ngồi một mình
đang đợi sẵn. Anh chàng đó khá sáng sủa ưa nhìn, nhưng kiên cố là ít tuổi hơn vợ
anh.
Anh Tùng không thấy họ có cử chỉ gì quá đáng mà chỉ vừa ăn vừa chuyện
trò, nên chỉ đứng lặng im ở bên ngoài theo dõi. Lúc sau, gần tới giờ làm, anh
thấy vợ mình đứng lên, có vẻ muốn kiếu từ. Anh chàng kia vội túm lấy bàn tay chị
Diễm. Chị giật nhẹ ra, nhưng lại nhìn gã ta rồi mỉm cười. Cử chỉ đó của 2 người
khiến anh Tùng đứng đợi bên ngoài như muốn phát rồ.
Chị Diễm vừa xuất hiện ở
cửa quán, anh Tùng không kiên nhẫn được nữa, phi xe ra đỗ xịch ngay sát vợ, gằn
giọng: “Lên xe!”. Chị Diễm kinh hãi cực độ, há miệng nhưng chỉ ú ớ mãi không
thốt ra lời. “Có lên không thì bảo! Về nhà tôi sẽ trò chuyện với cô!”, anh Tùng
gầm lên. Chị Diễm sợ quá, lật đật trèo lên xe chồng, không dám hó hé điều
gì.
Về tới nhà, anh Tùng ngồi trên sofa, hằm hằm nhìn vợ khép nép rúm ró ngồi
đối diện, hững hờ ra lệnh: “Nói! Có nửa câu dối trá thì đừng trách tôi!”. Chị
Diễm hốt hoảng, lắp bắp tỏ bày: “Em với anh ta… chưa có gì… chỉ gặp nhau nói
chuyện ăn cơm… thật đấy…”.
Thực ra cái điều đó thì anh Tùng đứng bên ngoài
chứng kiến tất tật cũng có thể đoán ra được rồi. “Sao mà quen nó?”, anh truy.
Chị Diễm lén nhìn chồng, thấy vẻ mặt phừng phừng lửa giận của anh thì lí nhí
đáp: “Trên mạng… Hôm nay mới gặp lần đầu tiên…”.
Anh Tùng chợt nhớ ra chiếc
điện thoại cài mật mã của vợ, liền đi tới giật túi xách của chị, lục điện thoại
ra, gắt lên: “Mật khẩu!”. Chị Diễm dù rằng ngàn vạn lần không muốn, nhưng cũng
chẳng còn cách nào khác đành buông xuôi, đọc mật khẩu cho chồng.
Mở được điện
thoại của vợ, xem hết phần tin nhắn điện thoại tới những đoạn chát trên facebook
và cả những bình luận, hoạt động trên diễn đàn mà vợ anh tham dự, anh Tùng ngây
ngẩn mất chục phút, không nói nên lời. Thì ra, thời gian này vợ anh bận rộn trên
mạng như thế là vì mải tham gia tích cực ở… “hội chăn chuối”!
Anh Tùng quá
sốc khi đọc những bài viết trong cái hội dị hình ấy, nà muốn “share chuối”, nào
là kí sự “chăn chuối”, này bình phẩm, đánh giá cho điểm các “chuối”…, nhộn nhịp
và háo hức hết sức. Thành viên tham dự cái hội trời đanh ấy chỉ toàn… nữ giới,
già, trẻ, đã kết hôn, đơn thân đủ cả. Và khủng khiếp thay, vợ anh lại là một
thành viên nhiệt thành trong ấy. Gã đàn ông bữa nay vợ anh đi gặp gỡ chính là
một “chuối” mới được thành viên trong hội ấy “share” cho chứ còn gì nữa!
Cũng
may mắn là chưa có chuyện gì xảy ra. Nếu anh phát hiện muộn hơn thì không hiểu
là sự việc sẽ diễn tiến tới mức nào nữa. Thế nhưng nhìn vợ ngồi cúi đầu trước
mặt, anh Tùng vẫn không khiên chế được lửa giận trong lòng.
“Em xin anh, dung
thứ cho em lần này… Chỉ là một phút yếu lòng bị mọi người trên mạng rủ rê, lôi
kéo, nên mới làm ra chuyện hoang đường như vậy…”, chị Diễm khóc lóc cầu xin
chồng tha thứ.
Bỗng chốc anh Tùng thấy chán ngán hết sức. Anh kém cỏi chỗ
nào, cuộc sống gia đình chán ngán đến mức ấy hay sao, mà vợ anh phải tìm vui bên
ngoài bằng cách này? Có thể đúng là chị Diễm bị dỗ dành, huyền hoặc, thêm sự tò
mò xúc tiến, nhưng ai trả lại được cho anh niềm tin đã bị nứt rạn đây?!


0 nhận xét :
Đăng nhận xét