Tôi lấy chồng năm 30 tuổi, tôi khá thành đạt khi là trưởng phòng của công ty
xuất du nhập, lương tháng cũng trên 20 chục triệu.
Chồng tôi cũng là một
nhà buôn, công việc, lương của anh cũng khá nên tiền bạc hai vợ chồng chẳng bao
giờ phải lo nghĩ điều gì. Gia đình hai bên khá giả, môn đăng hộ đối, mọi thứ
tưởng chừng viên mãn, duy chỉ có một điều, vợ chồng tôi sống không hạnh
phúc.
Tôi là người đàn bà bản lĩnh và mạnh mẽ, cũng vì bươn chải, va
nhiều nên thú thiệt, tình đối với tôi là thứ xa xỉ. Tôi không yêu nhiều, không
kỳ vọng nhiều, tôi lấy anh cũng chỉ là thấy hợp mà thôi. Với sự nhảy cảm của
mình, tôi biết chồng cũng thế.
Rồi cả tôi và chồng đều có bồ, hai đứa
thẳng thắn với nhau cả chuyện đó. Chỉ thỉnh thoảng lắm vào ngày chủ nhật, tôi và
chồng mới thu xếp công việc đưa con đi chơi. Dù sao đối với con gái, chồng cũng
rất có bổn phận, rất thương con, con bé cũng quấn bố.
Nhiều lúc nghĩ tôi
cũng thấy chán, tôi biết chồng có bồ mà chẳng cảm thấy ghen tuông hay khó chịu
gì, ngược lại tôi còn thấy thoải mái, bởi có thể thoải mái trong mối quan hệ
ngoài luồng của mình. Chúng tôi chẳng tìm thấy lý do nào để níu kéo nhau, cứ như
vậy mà xa nhau dần dần.
Khi con gái tôi lớn hơn, tôi có thể thuê giúp
việc, tôi tính chuyện ly hôn với chồng. Tôi không muốn hai đứa ràng buộc nhau
cho khổ, nhưng thật không ngờ, khi tôi vừa nói, anh gạt đi, bảo cần gì phải ly
hôn, cứ việc ai người ấy làm như này không tốt hơn sao. Hơn nữa, trong mắt người
dưng, vợ chồng tôi vẫn là gia đình hạnh phúc, giờ kéo nhau ra tòa cho xấu
mặt.
Chồng cũng cương trực với tôi, anh không có ý định tái hôn, anh có
con rồi, gái trai không quan yếu, giờ anh chẳng muốn bó buộc nữa. Nên tôi hãy cứ
thoải mái mà sống.
Kể từ đấy, vợ chồng tôi thực sự sống với nhau trên
danh nghĩa. Chỉ khi phải về nội ngoại mới vờ đóng kịch che mắt gia
đình.
Thế nhưng gần đây, ý trung nhân của tôi cứ liên tiếp giục tôi ly
hôn. Anh nói yêu tôi, muốn hợp lệ hóa quan hệ với tôi để xác định ngày mai, chứ
không thể cứ lẳng nhẳng như này mãi.
Tôi hoang mang lắm, chẳng biết nên
làm thế nào, có nên dứt khoát ly hôn để sống thế cục khác đi, bởi dù sao tôi
cũng là đàn bà, lăn lộn mãi hết thời tuổi xanh cũng có ngày chùn chân mỏi gối,
tôi sợ về già mình cô đơn lắm. Xin hãy cho tôi lời khuyên với.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét