Trưởng thành là khi bạn đã vượt qua rất nhiều nỗi đơn côi..


Ai lớn khôn mà không hề sang vài ba nỗi buồn trong đời, mà khi buồn thì người ta lại thường cảm thấy cô đơn. Buồn rồi đơn chiếc, đơn chiếc rồi lại buồn, đó là một vòng lẩn quất quen thuộc trong cuộc sống của chúng ta.



Chúng ta từng đơn chiếc khi không hoàn tất nổi những mục tiêu đầu đời.

Chúng ta không đạt được điểm cao trong môn học này, không đủ điểm trong kỳ thi để có thể đạt được danh hiệu học trò giỏi vào cuối năm trung học, không đạt giải cao trong các cuộc thi dù đã nuốm hết sức, chúng ta đã từng không làm được điều này và không làm được rất nhiều điều khác ngay từ khi còn nhỏ.

Những thất bại đầu đời đó đã không ít lần khiến chúng ta cảm thấy bế tắc, bất lực và đơn chiếc giữa thế cục rộng lớn này. Ta cảm thấy như có hàng nghìn người đang đi vụt qua ta và tiến về phía trước một cách thật nhanh chóng. nên mà ta có cảm giác bị bỏ lại đằng sau, bị giật lùi và chẳng mấy chốc cảm thấy bản thân chỉ còn lại một mình ở đằng sau thế giới.

Chúng ta chỉ muốn được ở một mình, ngồi nghĩ suy về những chuyện không hoàn thành những đích mình đề ra mà buồn bã vô cùng. Rồi trong vài giây lát lơ đãng, ta vẫn ước giá có ai đó ngồi cạnh và vỗ về, yên ủi mình. Ngay sau đó lại chợt nhận ra rằng bản thân chỉ muốn đơn chiếc, một mình thế thôi và chẳng muốn tìm đến ai cả.

Lớn hơn, chúng ta lại cảm thấy cô đơn khi chẳng thể nào tìm ra một ai đó để xót thương vẹn tròn.

Cuộc sống trưởng thành có thể vì rất nhiều chuyện mà ta cảm thấy cô đơn, tình ái cũng là một trong số đó. Chúng ta luôn mong muốn yêu và được yêu bởi một người nào đó có thể là không hoàn hảo nhất nhưng sẽ là phù hợp với mình nhất. Nhưng tình ái đâu hề là thứ dễ dàng kiếm tìm.



Trong một thời kì dài, ta chẳng tìm nổi một ai đó để thương xót thực lòng và cùng người đó san sẻ mọi niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Ta quanh đi quẩn lại chỉ có một mình và một mình, tự loay hoay để đối diện với mọi thứ trong thế cuộc vốn cô đơn lại càng trở thành cô đơn. Hằng ngày ta đi đi về về một mình, thỉnh thoảng ăn uống cũng chỉ một mình ở nơi quán xá đông người mà cảm thấy cô đơn vô bờ.

Cảm giác phải ở một mình thực ra cũng không có gì quá lớn lao, chỉ là xảy ra trong một thời gian dài, nó sẽ khiến bạn trở nên mỏi mệt.

Chúng ta rồi cũng đến lúc nhận ra rằng mình muốn được nói và kể nhiều hơn cho ai đó nghe về cuộc sống gần đây của mình đã như thế nào. Nhưng rồi lại lắc đầu phủi gạt đi ý nghĩ đó khi thấy rằng hiện tại, ái tình thật dễ dàng vỡ và chẳng thể bền vững nổi.

Không tìm ra được ai đó để thương tình vốn đã đơn chiếc, nhưng khi tìm ra được người rồi nhưng không nhận được sẽ yêu thương một cách trót, thì lại càng dễ rơi vào hố sâu của sự cô đơn nhiều hơn. Một tình không hề tình thực và toàn tâm toàn ý thì chia ly cũng là điều xảy ra không sớm thì muộn.

Có lúc chúng ta đã có thể yêu và được yêu theo cách mình mong muốn, hy vọng mối tình đó sẽ kéo dài mãi mãi. Thế nhưng mà có một dạo bất ngờ, ái tình đó tự dưng biến tan và vụt trôi đi vào miền đất kí vãng. Và thế là ta lại tiếp chuyện cô đơn và buồn tênh với thế cuộc, khi phải từ biệt một người đã quyết định sẽ bước ra xa khỏi thế cục của mình.

cô đơn chẳng phải cảm giác gì đó đáng sợ, chúng ta có đơn chiếc thì mới hiểu được bản thân mình nhiều hơn. Chúng ta mong muốn điều gì, khát khao điều gì, phải núm và bền chí như thế nào, dần dần những nỗi cô đơn đều sẽ dạy chúng ta thảy.

đơn chiếc sẽ làm bạn buồn, làm bạn khóc và ủ dột suốt ngày, nhưng nếu không trải qua vài nỗi cô đơn, cuộc đời sẽ chẳng thể nào trọn vẹn được.
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét