Tôi thì mới học xong trung cấp, vợ cũng chỉ học hết cấp ba, tôi biết với trình
độ đó thì vợ chồng tôi cũng khó xin việc. Đang bấn loạn thì nghe người bạn bảo
vay tiền đi xuất khẩu lao động ở nước ngoài. Tôi nhờ ba má dùng sổ đỏ vay tiền
rồi thực hành kế hoạch làm giàu của mình.
Đúng là ông trời thương nên sau
khi qua đó, tôi làm ăn rất khá. Năm đầu tiên tôi đã trả xong hết nợ, đến năm thứ
2 thì bắt đầu có của ăn của để. Tôi hân hoan khôn xiết, nghĩ vợ chồng mình sẽ
thoát khỏi cảnh nghèo từ đây. Tôi làm 3 năm thì hết hiệp đồng. Lúc đó tôi cũng
đã có một số tiền kha khá nên cũng muốn về với vợ. Tôi mua vé phi cơ và báo cho
vợ ngày về nhưng chẳng thấy cô ấy cầm máy. Tôi cứ thấy ngờ ngợ nhưng cũng về nhà
theo đúng lịch trình.
ai ngờ khi về đến nhà, tôi thấy vợ tôi gào khóc
phía trong còn cô giúp việc (lúc này nhà tôi đã xây xong và thuê giúp việc) cứ
giữ tay vợ tôi lại, không cho cô ấy tiếp cận với cái kéo để trên bàn. Tôi hỏi
thì cô ô sin mắt rơm rớm bảo tôi:
– Ơ, anh không biết chuyện gì sao? Vợ
anh bị điên 1 tháng nay rồi.
– Tại sao lại bị điên?
– Tôi không biết, bỗng
dưng cô ấy bị như này. Suốt ngày kêu gào, tôi nghe lời bà phải ngày đêm trông cô
ấy, không để cho cô ấy tiếp cận dao kéo không thì cô ấy sẽ sinh sự động trời
mất.
Tôi bàng hoàng, bao nhiêu năm cách biệt, cứ nghĩ rằng sẽ được gần
vợ, Nào ngờ về nhà lại thấy tình cảnh này. Nhìn cô vợ tôi nhất mực thương xót
trước đây giờ cứ ôm đầu kêu khóc, tôi thấy thất vọng khôn xiết. Sau 1 tuần nhẫn
nại với cô ấy, tôi quyết định đâm đơn ly dị luôn.
Tôi không muốn phải
sống suốt đời với cô vợ dở điên dở dại. Mẹ vợ tôi cầu xin tôi nghĩ lại nhưng tôi
bảo với bà: “Mẹ tha lỗi cho con, con mới 34 tuổi, mẹ bảo con phải làm sao với cô
vợ điên như vậy?”.
Thủ tục ly dị được làm khá nhanh. Tôi bán căn nhà cũ, đưa
cho mẹ vợ 20 triệu, bảo là lo thuốc thang cho vợ tôi xem như là trọn nghĩa vẹn
tình. Tôi mua một căn hộ chung cư vừa rồi sống ở đó. Tôi cũng lên kế hoạch tìm
vợ mới.
Đến một ngày nọ, khi tôi vào trọng điểm thương mại mua sắm thì
bỗng thấy vợ cũ của mình đang khoác tay một người đàn ông dáng vẻ rất thành đạt.
Họ dừng lại ở cửa hàng nhẫn cưới, cô vợ cũ của tôi trang điểm rất đẹp, mặc đồ
cũng sành điệu, tôi chưa hết choáng thì gã đàn ông kia đã chọn một chiếc nhẫn
xoàn rồi lồng vào ngón tay cô ấy. Tò mò, tôi chạy lại gần đó và gọi: “Nga
ơi”.
Vợ cũ của tôi giật mình quay lại. Thấy tôi, cô ấy hơi lúng túng. Tôi
hỏi dồn dập:
– Em khỏi bệnh từ khi nào vậy? Ai chữa cho em thế? Ơn
trời!
Gã đàn ông kia quay qua hỏi vợ cũ của tôi:
– Hắn là ai thế? Mà em bị
bệnh gì?
– À, người quen cũ của em đấy mà. Anh ta chắc lầm lẫn chứ em có bị
bệnh gì đâu.
Tôi điếng người, sao vợ cũ của tôi lại giải đáp như vậy nhỉ?
Tôi chưa kịp hỏi tiếp thì cô ấy đã chào tôi rồi đi thẳng. Hôm đó về, tôi cứ băn
khoăn mãi. Một người điên liệu có trở lại bình thường nhanh như vậy được không?
Tôi quyết định tìm hiểu và ngã ngửa khi biết được sự thật quá phũ
phàng.
té ra trong khoảng thời kì tôi đi nước ngoài, vợ tôi ở nhà đã
tương hỗ với tình nhân cũ, vậy mà lúc cưới tôi, cô ấy còn nói láo rằng mình chưa
yêu ai, hiện giờ thì tình cũ không rủ cũng tới. Biết tôi sẽ không dễ dàng gì hài
lòng việc ly hôn nên vợ tôi đã giả điên để lừa tôi. Tôi điếng người khi biết cả
mẹ vợ và cô ô sin cũng hùa theo để chơi khăm tôi.
Tôi vừa ăn năn vừa thấy
tức tối nhưng không biết làm thế nào. Một bữa nọ, tôi tìm đến chỗ cô ấy, chặn
đường cô ấy rồi hỏi: “Em, vì sao em lại làm thế với anh? vì sao em lại giả
điên?”. Cô ấy nghe tôi hỏi thì cười nhạt rồi bảo: “Giả điên mới bị anh ly dị
chứ! Mà cũng may, nhờ mưu chước ấy nên tôi mới biết được gương mặt thật của
anh”.
Tôi cứng họng, vợ tôi nói không sai chút nào. Nhưng tôi vẫn thấy cú
lắm vì biết cô ấy đã êm ái đưa tôi vào tròng.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét