Cưới nhau được 2 năm, lúc chị Quế đang nằm ổ sinh con thì anh Thành – chồng chị
lần đầu bị phát hiện có bồ. Là cô nàng đồng nghiệp đã li dị chồng cùng công ty
với anh. Anh biện minh cho sự bội nghịch của mình bằng lí do thiếu thốn tình
dục, chị Quế lại mải mê con cái mà quên bẵng mất chồng. À, thế là 2 kẻ thiếu
thốn tình cảm quyết định đến sưởi ấm cho nhau, nhỉ? Lòng buồn bã muôn ngàn, chị
đã viết đơn li hôn, nhưng rồi chung cục lại xé đi, cắn răng quyết định cho chồng
một nhịp làm lại, vì anh mới phạm lỗi lần đầu.
Anh Thành về bên vợ con,
đàng hoàng, chăm vợ chăm con được chưa đầy 1 năm, khi chị Quế đang dần nguôi nỗi
đau, và hình như anh cũng đã phai dần sự áy náy với vợ nên lần thứ 2 chị Quế lại
phát hiện được chồng có bồ. Đó là một em gái vẫn còn là sinh viên năm thứ 4. Anh
Thành chăm nom, lo âu cho cô ta từ học phí tới tiền sinh hoạt hàng ngày, thậm
chí cả quà cáp cho người thân mỗi lần cô nàng về quê. Thảo nào mà thời kì này
anh lúc nào cũng kêu hết tiền, đến hộp sữa cho con cũng không được lấy một
lần.
Thất vọng đến cơ cực, chị Quế viết đơn ly hôn ném cho chồng kí. Anh
Thành thậm chí còn quỳ xuống khóc lóc cầu xin vợ tha thứ cho một phút trót dại
của mình. “Cũng vì anh thương em ấy tình cảnh khó khăn, nên mới mềm lòng trợ
giúp. Chứ thực ra bọn anh chẳng có chuyện gì đâu. Đối với anh, mẹ con em vẫn là
nhất!”. Thà đừng nói còn đỡ, nghe chồng nói thế chị Quế càng bực mình hơn. Chị
kiên quyết bắt anh kí đơn để đem nộp, thì anh nhốt mình trong phòng, lấy việc
tuyệt thực để miêu tả sự hối cải hối hận.
3 ngày anh Thành không ăn không
uống thật, người gầy sọp đi, ý thức sa sút, chị Quế nhìn thấy cũng không đành
lòng. Nghĩ đi nghĩ lại, chị tặc lưỡi, thôi thì nếu anh biết sai mà sửa, chị sẽ
cho anh thêm một dịp nữa.
Sau khi được vợ tha bổng, anh Thành mừng khôn
biết, bằng mọi cách bù đắp cho vợ con. Chị Quế thở phào nhẹ nhàng, nghĩ bụng có
nhẽ anh đã thực tình hối lỗi, sẽ không bao giờ còn làm việc gây tổn thương cho
vợ con nữa.
Hơn 1 năm qua đi, có người nói tới tai chị, anh Thành đang
bao gái ở bên ngoài. Chị không tin, nhưng người đó có địa chỉ hẳn hoi, từng nhìn
thấy anh Thành vài lần ra vào chỗ đó. Chị Quế bán tín bán nghi tìm đến nơi, là
một khu chung cư, thì bắt gặp ngay chồng mình – người nói hôm nay phải đi công
tác, đang hú hí vui vẻ với ý trung nhân ở một căn phòng trên tầng 2.
Về
nhà, anh Thành bò lê bò lết van vỉ vợ đừng bỏ mình. Chị Quế hỏi ra mới biết, hoá
ra cô nàng là gái tiếp viên ở quán karaoke, trong một lần anh Thành đi tiếp
khách có quen biết, thấy cô ta đẹp lại biết chiều chuộng đàn ông, thích mê nên
mới bỏ tiền bao cô ta. “Anh thuần túy là ham của lạ, là bị cô ta quyến rũ, mời
gọi thôi, chứ anh chẳng có tình cảm gì với cô ta cả!”, anh Thành cuống quýt trần
tình.
Nói thật, cho đến giờ, chị Quế cũng chẳng còn quá đau lòng và sốc
khi biết chồng bắt nhân tình nữa. Chị nhìn anh ta nhỏ nước mắt, đâu phải lần đầu
chứ, trong lòng tĩnh tâm lạ thường. tuy thế, chị không bấn loạn không có tức là
chị kệ xác, nhạt cho anh ta muốn làm gì thì làm, hết lần này tới lần khác bỏ qua
anh ta phạm lỗi trở về.
“Anh có biết, nơi anh đang đứng, ngày ngày anh đi
về ăn ngủ, nơi có vợ con anh, gọi là cái gì không?”, chị Quế gằn giọng. Anh
Thành ngờ ngạc không hiểu vợ nói gì.
“Nó gọi là cái nhà, là tổ ấm, chứ
không phải trạm thu hồi phế phẩm đâu, chồng ạ! Nơi này chỉ đón chào, dung chứa
những người trân trọng, vun đắp cho nó, chứ không mãi mãi dang tay đón chào
những kẻ phạm lỗi quay về hết lần này tới lần khác đâu! Lần này, anh đã chạm đến
giới hạn rồi. Vì thế, anh đừng phí công sức xin xỏ nữa làm gì, để sức và ý thức
mà kiếm cái nhà khác, người vợ khác đi!”, chị lạt lẽo nói với người đàn ông từng
đầu gối tay ấp.
Chị thả lại lá đơn ly hôn có sẵn chữ kí rồi dọn dẹp đồ
đạc, bế con gái về bên nhà ngoại. Tạm thời cứ thế đã, khi nào có quyết định ly
hôn xong, chị sẽ xếp đặt lại cuộc sống cho 2 mẹ con sau. Chị muốn xây dựng nơi
gọi là “nhà” một cách đúng nghĩa, mà điều đó tựa hồ chẳng liên can đến việc có 2
hay 3 thành viên!


0 nhận xét :
Đăng nhận xét