Mẹ chồng bỏ đi để lại sổ tiết kiêm


Linh và Dũng mới cưới nhau được hơn một năm. Trước khi thành hôn, bố mẹ Linh phản đối dữ dội, duyên cớ là bởi lương của Dũng bọt bèo, anh xuất thân từ một miền quê nghèo nàn và quan yếu là anh đã từng có một đời vợ. Tuy cha mẹ phản đối nhưng Linh vẫn cương quyết chọn Dũng làm người bạn trăm năm, Dũng đối xử với Linh rất tốt, anh tận tường rửa chân cho Linh, xuống bếp nấu những món Linh yêu thích, thậm chí anh còn giặt đồ cho Linh mà không hề than thở, Linh thích cái cách Dũng cưng chiều cô như vậy.



Xét về điều kiện học thức và gia đạo thì Linh hơn Dũng về mọi mặt, ấy vậy nhưng mẹ chồng lại ghét con dâu ra mặt, mẹ con Dũng suýt từ mặt nhau bởi bà luôn nằng nặc phản đối hôn sự của hai người, từng có thời kì nửa năm trời Dũng không nghe điện thoại của bà, không về quê thăm bà, thấy con trai quá cứng đầu nên bà mới đồng ý hôn sự, căn do bà ghét Linh bởi cô thấp bé, dáng người gầy gò và khô đét như que củi, bà sợ Linh không thể sinh cháu cho bà bồng. Lúc bà nói toạc ra như vậy, Linh mới ngỡ ngàng khi biết căn do Dũng và vợ cũ ly hôn không phải do tính cách không hòa hợp mà là vợ cũ bị vô cơ.

Sau thành hôn, mẹ chồng bảo Linh đều đặn nộp phí sinh hoạt cho bà, còn phải giặt quần áo, đi chợ nấu ăn. Bà bảo con dâu trước cũng từng chăm lo cho cái nhà này y như vậy, nên bà mong cô cũng vào nền nếp như thế. Khi Linh lau sàn nhà, mẹ chồng thư thả ngồi trên ghế sofa vừa xem ti vi vừa cắn hạt dưa, ngay cả chân bà cũng không thèm nhấc lên để cô lau cho xong. Linh thật sự bực mình, cái thời cô còn chưa lấy chồng, cô là cục cưng của bác mẹ, cô chưa từng chịu khổ như vậy, không thể nhịn hơn được nữa thế là cô cãi nhau với mẹ chồng. Mới thành hôn có 3 ngày, Linh đã bị mẹ chồng đuổi về nhà mẹ đẻ.

Dũng rất yêu vợ, cho nên anh cũng nhanh chóng thu vén hành lý đến nhà bố mẹ vợ ở. Sau khi nghe con gái kể khổ, mẹ Linh vì quá thương xót con gái nên mua ngay một căn hộ cho hai vợ chồng. thời khắc Linh sinh con, Dũng có gọi điện báo cho mẹ anh biết, nhưng bà không hề có ý định đến thăm hay trông cháu, trong thâm linh tính đã nghĩ nếu mẹ chồng chớ thây cháu của bà, vậy thì được rồi, Linh cũng không muốn làm phiền bà.

Bẵng đi một thời kì, mẹ chồng bỗng thẳng tuột gọi điện hỏi han tình hình của hai vợ chồng, bà còn bảo ở quê nhà lụt lội nghiêm trọng nên căn nhà cũ sắp toang hoang tới nơi rồi. Vài ngày sau, Linh bỗng thấy mẹ chồng xách túi to túi nhỏ tới nhà vợ chồng cô. Bà để hành lý ở phòng khách rồi sau đó đi quanh nhà ngó nghiêng: “vì sao căn nhà này chỉ có hai phòng? Cháu của mẹ lớn lên rồi ngủ ở đâu?”. Linh nhạt phèo đáp: “Nhà có hai phòng song, vợ chồng con ở một phòng, cháu của mẹ thì ở phòng kia”. Mẹ chồng nghe liền hiểu ý con dâu đang đuổi khéo bà, bà đành lặng im ngồi trên ghế sofa và không nói gì thêm nữa.

Linh kéo chồng vào phòng riêng và hỏi: “Bây giờ vợ chồng mình tính làm sao? Tại sao anh lại nói địa chỉ cho bà biết?”. Dũng nắm chặt hai tay của Linh, nhìn vào mắt cô và nói: “Anh chỉ có một người mẹ, bà là người đã nuôi anh lớn khôn nên người, cho dù em ghét mẹ anh đến mức nào thì anh vẫn chẳng thể bỏ rơi mẹ, nếu bà là mẹ ruột của em thì em sẽ đối xử như thế nào? Em hãy nghĩ suy cho anh lần này được không?”.



Linh không phải là cô con dâu không biết điều, tuy nhiên điều khiến Linh buồn bực chính là mẹ chồng chưa từng luận bàn hay hỏi qua ý kiến của hai vợ chồng cô, hơn nữa, căn hộ này là mẹ của Linh mua, nếu bà biết mẹ chồng dọn đến đây bà sẽ tức giận đến sinh bệnh mất thôi. Đến tối, mẹ chồng xuống bếp nấu nướng, bà bảo là muốn nấu cho con trai bà ăn nhưng trên bàn toàn là những món Linh yêu thích, sau đó, trên bàn cơm, mẹ chồng ân cần hỏi thăm: “Cháu của mẹ sinh được mấy tháng rồi? Con nên ăn nhiều một chút thì mới có sức mà chăm con”.

Lần trước tiên nhận được sự quan tâm của mẹ chồng, những buồn bực vì bà đối không tốt trước đây bỗng chốc tan biến, nước mắt của Linh không hiểu sao lại rơi như mưa. Ăn cơm xong, mẹ chồng đặt một thẻ account vào trong tay Linh và bảo: “Đây là 300 triệu mà mẹ đã tích góp cả đời, mẹ đã suy nghĩ am hiểu rồi, lúc trước là mẹ đối với con không tốt, số tiền này con hãy để dành lo cho cháu của mẹ, cứ giữ lấy đi”.

Đến tối, Dũng ôm Linh vào lòng và nói thầm: “Ý của mẹ là muốn sống cùng chúng ta, em có chấp thuận không?”. Linh dĩ nhiên không muốn sống với mẹ chồng, mới nghĩ thôi cô đã cảm thấy nhức hết cả đầu. Sáng hôm sau, Linh nói rõ ràng với mẹ chồng: “hiện nay mẹ cứ ở đây tạm với vợ chồng con, con sẽ dùng số tiền mẹ đưa và thêm vào một ít để mua cho mẹ một căn hộ nhỏ gần đây, mẹ cảm thấy được không ạ?”.
Linh cứ nghĩ mẹ chồng sẽ tức giận, thật không ngờ, nghe xong bà liền cười không ngớt và gật đầu đồng ý. Hôm sau tỉnh dậy, Linh thấy trên bàn đã dọn sẵn đồ ăn sáng, nhưng lại không thấy bóng vía của mẹ chồng đâu, hành lý của bà cũng không thấy, trên bàn còn để lại thẻ tài khoản tùng tiệm của mẹ chồng. Điện thoại của Linh bất ngờ đổ chuông, Dũng nói: “Anh vừa mới biết mẹ bắt chuyến xe về quê, mẹ bảo ở quê tuy ngập lụt nhưng mẹ muốn về bởi sống ở đó thoải mái hơn, mẹ nói không muốn làm khó vợ chồng mình, không muốn lãng phí tiền bạc mua nhà, mẹ bảo tiền đó cứ giữ cho cháu của bà”. Nghe những lời chồng nói, nước mắt của Linh lăn dài trên má, có phải cô đã đối xử quá quắt với mẹ chồng rồi không?

Liệu cô có nên đón bà về ở với hai vợ chồng cô không? Cô hiểu chồng rất muốn đón bà về sống chung, nhưng quả tình cô không dám ở chung với mẹ chồng, tâm tưởng Linh hiện thời đang rối bời, cô không biết nên làm sao cho trọn vẹn chữ hiếu với mẹ chồng.
Share on Google Plus

About Duy Khanh

This is a short description in the author block about the author. You edit it by entering text in the "Biographical Info" field in the user admin panel.

0 nhận xét :

Đăng nhận xét