Chiều cuối tuần ấy, vợ anh bỗng gọi anh đến một quán café. Anh tới nơi thì thấy
vợ mình đang ngồi chuyện trò vui vẻ với một cậu trẻ trai khoảng 20 tuổi. Vợ anh
giới thiệu rằng đó là cậu em họ xa của cô ấy, thường nhật cũng không qua lại nên
cậu ấy học đại học trên thị thành này mà vợ anh chẳng hề hay biết. Nếu không có
lần gặp nhau bất thần ở ngoài phố, vợ anh ngờ ngợ mới hỏi han rõ thì cũng chẳng
có buổi gặp mặt bữa nay.
Anh cười vui vẻ hỏi thăm, hoá ra cậu ta hiện
đang là sinh viên năm thứ 3 của một trường đại học trong đô thị, còn quan hệ họ
hàng với vợ anh thế nào thì họ có nói nhưng anh lại quên mất, đại để biết anh em
họ hàng là được rồi. Tối ấy, anh định mời cậu ta về nhà ăn cơm nhưng cậu ta viện
cớ bận học, nhất quyết từ khước. Sau hôm đó vì bận nhiều việc nên anh cũng quên
khuấy mất cậu trẻ trai ấy luôn.
Nhưng vợ anh thì từ sau buổi gặp ở quán
café ấy, trở nên thân thiết với cậu ta lạ lùng. liền điện thoại, nhắn nhe hỏi
thăm nhau không tính, còn hay ra ngoài gặp gỡ cậu ta, thậm chí mua quà, cho tiền
cậu ta nữa. Anh thắc mắc bâng quơ thì vợ anh cười xòa: “Em thấy hợp thì thân
thôi. Nó ngoan với nhân hậu lắm, hoàn cảnh gia đình lại khó khăn, em thương nên
viện trợ nó chút. Họ hàng xa mà có tình với nhau còn hơn ối họ hàng gần nhưng
chả khác người ngoài nước lã”. Anh gật đầu cho là phải, không để tâm
nữa.
Thế nhưng, nhiều khi buổi tối ở nhà mà vợ anh chẳng ỏ ê gì tới chồng
con, lại ôm điện thoại buôn chuyện trên trời dưới bể với cậu ta, lúc còn ra
ngoài thầm thì to nhỏ những gì với nhau không rõ, khiến anh cũng hơi khó chịu.
Rồi nữa, cuối tuần vợ anh ra ngoài gặp gỡ, đi chơi với cậu em họ ấy, để mặc anh
và cậu con trai duy nhất năm nay 7 tuổi của 2 đứa ở nhà chơi với nhau. Điều đó
khiến anh thật sự không ưng. Anh có cảm giác, vợ anh và cậu ta đang thân thiết
với nhau quá mức cấp thiết.
Anh quyết định nhắc khéo vợ, đại ý là dù sao
cậu ta cũng là đàn ông con trai, còn vợ anh là phụ nữ trưởng thành, dù rằng hơn
cậu ta cả 1 giáp nhưng gần gũi nhau quá cũng không nên, nào phải chị em ruột
đâu. Ai ngờ vợ anh nổi khùng lên, nói anh ghen bóng ghen gió, tị mù quáng, đi
ghen với cả thằng nhóc em họ mới 20 tuổi đằng nhà vợ. Anh thấy mình đuối lí, bèn
thôi, vì nếu như có gì tối tăm chắc vợ anh sẽ giấu diếm chứ không để lộ liễu như
vậy. có nhẽ vợ anh thuần tuý quý mến cậu ta. Nhưng rõ ràng trong lòng anh vẫn
như có 1 cái gai ê ẩm không thôi.
Sự việc sau đó đã bị đẩy lên một mức
vượt quá sức chịu đựng của anh. Vợ anh thay đổi hẳn cách ăn mặc, điểm trang, đầu
tóc sang kiểu các cô gái tuổi xì-tin, chứ không còn là một người nữ giới ngoài
30 tuổi nữa. Anh nhìn chướng mắt, nhắc vợ thì cô bĩu môi: “Em thích thế, kệ
em!”. Sau đó phải kể đến tốc độ tiêu tiền đến chóng mặt của vợ anh. Tiền chi
tiêu hàng tháng anh đưa cộng lương hướng của bản thân vợ anh cũng không phải ít
nhưng cô tiêu hết sạch sành sanh và vẫn liên tiếp kêu thiếu – điều trước nay
chưa từng có. Anh còn sững sờ phát hiện số vàng vợ chồng anh mua để dành trong
két sắt đã mất đi 1 cây vàng. Anh hỏi thì vợ anh chối bay chối biến, nhất định
đổ tội cho ai đó vào nhà trộm mất.
Dù không có chứng cứ gì trong tay,
nhưng trong lòng anh dậy lên những cảm giác xấu khôn xiết. Anh tin chắc, mối
quan hệ của vợ anh và cậu trai trẻ mang danh “em họ” kia chẳng thể đơn thuần như
thế được. Anh quyết định phải theo dõi vợ. Và rồi anh suýt ngút tại chỗ khi
chứng kiến tận mắt vợ mình và cậu em họ kia người trước người sau vào một khách
sạn!
Dúi cho viên chức lễ tân một ít tiền, anh đã có được số phòng đôi
tình nhân kia. Anh lao lên, để rồi như chết lặng khi cậu trẻ trai đó trên người
chỉ quấn chiếc khăn tắm ra mở cửa, và khi xô cửa vào thì thấy vợ anh đang không
mảnh vải che thân nằm đắp chăn trên giường. Chẳng còn gì để chối cãi, không có
gì phải nghi nữa, thảy đã bày ra trước mắt rồi!
Anh lao vào 2 kẻ ấy như
người điên, muốn làm gì đó để thoát khỏi cơn giận dữ, phẫn nộ, uất ức đang muốn
nổ tung trong người. viên chức bảo vệ lên can thiệp, anh mới từ từ tỉnh táo lại.
Anh gằn giọng bắt vợ phải khai rõ mọi chuyện. hoá ra, cậu trai kia chẳng phải em
họ gì hết, mà là… nhân tình được bao của vợ anh!
Biết được sự thực, anh
nghẹn lời không nói nên lời. Anh phá lên cười như điên như dại. Vợ anh bình thản
hỗ tương với tình nhân ngay trước mặt anh với cái vỏ bọc “em họ” quả là một kế
sách hay. Một người phụ nữ 32 tuổi, có chồng sinh lí bình thường, chăm lo gia
đình như anh, thế mà vẫn nuôi một người yêu trẻ mới có 20 tuổi, ước chừng không
đáng nực cười sao?!


0 nhận xét :
Đăng nhận xét