Câu chuyện tình của chúng tôi đã kết thúc gần nửa năm nay rồi. Tôi muốn tụ hội
sống cho mình, tìm một người khác để yêu và tính chuyện lập gia đình. Dù sao,
chúng tôi đều không còn trẻ nữa. Thế nhưng con người anh ta ích kỉ, không chấp
nhận thực tại nên cứ đi theo phá tôi. Điều kì cục là ở chỗ, anh ta đã sắp lấy vợ
nhưng vẫn không cam tâm khi thấy tôi bắt đầu gặp gỡ những người đàn ông khác.
Anh ta theo đến cùng để phá tôi với tâm lí “không ăn được thì đạp
đổ”.
Chúng tôi yêu nhau tới gần 6 năm. Đó là một chặng đường dài và khó
khăn khi hai đứa không nhận được sự nhất trí từ phía gia đình anh. Tôi thừa
nhận, yêu nhau anh thương và chăm lo cho tôi, không tiếc thứ gì. Anh là con trai
độc nhất vô nhị trong một gia đình sung túc nên tiền bạc với anh không thành vấn
đề. Hồi chinh phục tôi, anh thẳng cánh chi các món đồ đắt tiền, những chuyến đi
du lịch dài ngày bên nhau. Tôi đã rất hạnh phúc và có phần hãnh diện khi có ý
trung nhân đại gia như thế.
Nhưng sau đó, tôi biết mẹ anh cấm cản kịch
liệt chỉ vì lí do gia đình tôi không môn đăng hậu đối nên tôi đã rất buồn. Mẹ
anh còn gặp, chửi bới tôi không ra gì, nói tôi đào mỏ. thú thực, lúc yêu tôi,
anh không hề nói thái độ của gia đình anh như thế nên tôi cứ nghĩ hai đứa được
ủng hộ. Yêu nhau, tôi chung thủy với anh, trao cho anh những gì quý báu nhất của
đời con gái, anh lại có điều kiện, tình nguyện chiều tôi chứ tôi không đòi hỏi
nên tôi cũng thản nhiên đón nhận. Khi biết mẹ anh không ưng thuận, tôi tuyệt đối
từ chối. Nói như vậy để thấy tôi không phải loại mặt trơ khi biết anh phong lưu
thì lợi dụng, cố bám cho bằng được.
Chúng tôi phải lùng nhùng 2 năm mới
kết thúc được. Cũng là bởi anh! Anh níu kéo, khuyên tôi nên cho anh thời gian.
Vì yêu anh nên tôi cũng cụ đợi chờ nhưng càng lúc tôi càng nhận ra chuyện đó là
chẳng thể nên tôi quyết định tâm tính cho cuộc đời mình. Tôi dứt khoát chia tay
mặc cho anh vật nài!
thời gian đầu anh khổ đau, vật vạ lắm nhưng tôi nghĩ
chuyện hai đứa không có mai sau, tốt nhất là dừng lại cho đỡ khổ. Sau này tôi
thấy anh cũng bắt đầu thích nghi được với chuyện đó mặc dù cứ hi hữu anh lại tìm
tôi để gây gổ. Tôi biết anh còn vấn vương nên cũng không muốn anh thương tổn,
nên tôi chưa yêu ai cả.
Khoảng 4 tháng sau khi kết thúc, tôi nghe tin anh
sẽ lấy vợ. Tôi biết, anh không thương tình gì mà chỉ làm theo ý mẹ. Thôi thì đó
cũng là chuyện của gia đình anh, chúng tôi chia tay rồi, tôi cũng không muốn
dính đến. Tôi bắt đầu gặp gỡ, làm quen với những người khác. Dù sao tôi cũng
phải sống cho cuộc đời mình. Nhưng đây cũng là lúc anh nổi cơn ghen. Bấy lâu nay
anh lặng im vì thấy tôi cứ sống một mình như thế. Đến lúc thấy tôi đi hẹn hò,
anh lại không chấp thuận được.
Anh bắt đầu trở nên thô bỉ. Anh gửi cho
những người đàn ông tôi gặp gỡ ảnh thân tình của hai đứa. trong 6 năm, kỉ niệm
không phải là ít. Điều tệ nạn là ở chỗ, không chỉ những người đàn ông tôi đang
có ý định tìm hiểu, kể cả là đồng nghiệp, bạn cũ hay bất cứ ai khác giới là anh
gửi ảnh cho họ để bôi nhọ tôi. Cuộc sống của tôi trong chốc lát trở thành như
địa ngục. Anh thêu dệt câu chuyện tôi lợi dụng, đào mỏ tiền bạc của anh rồi quay
lưng bỏ đi. Tôi trở thành loại gái không ra gì trong mắt mọi người, tôi đi làm,
đi chơi, đi học thêm đều xấu hổ vô cùng.
Tôi tìm gặp anh ta để hỏi xem
anh ta muốn gì thì anh ta nói không cam chịu mất tôi. Anh ta tưởng quên được
nhưng chẳng thể. Anh ta đề nghị tôi quay lại, hai đứa sẽ để có con rồi ép bố mẹ
anh ta phải bằng lòng. Rồi anh ta nói chỉ cần tôi có bầu, anh ta sẽ làm bung bét
lên với gia đình thông gia, mặc dầu biết là hại họ nhưng mà chỉ có cách đó, gây
ra tiếng xấu rồi thì mẹ anh ta cũng phải ưng mà cưới nhanh, cưới vội cho
xong.
Tôi thực sự khốn khổ vì tình cũ. Tôi biết, anh ta sẽ không cam tâm
để tôi yên thế này dù sắp lấy vợ. thú thực tôi cũng còn chút tình cảm. Nếu mọi
chuyện chỉ đơn thuần là hai đứa giận nhau rồi chia tay thì tôi sẽ quay lại với
anh ngay. Đằng này gia đình anh phản đối như thế, anh lại sắp lấy vợ, tôi cố
quay về bên anh cũng đầy những trở ngại. Mà nếu không quay về, anh sẽ phá tôi
đến cùng. Anh làm thế, chắc tôi cũng chả yên mà yêu hay lấy ai được.
Tôi
tự hỏi anh yêu mình thật lòng hay chỉ vì ích kỉ không hài lòng nổi chuyện chia
tay? Nếu giờ tôi bất chấp tất cả để quay lại thì có được không? Tôi biết như vậy
sẽ rất tội cho cô gái kia, nhưng nếu cô ấy phải sống bên một người chồng không
yêu mình cả đời thì cũng chẳng sung sướng gì.
Tôi nên làm thế nào để
thoát khỏi sự đeo bám của anh, hay tôi quay về và làm như những gì anh nói?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét