Chúng tôi yêu nhau đến giờ cũng được hơn 2 năm. ngày nay vợ sắp cưới của tôi
đang thuê nhà ở gần chỗ làm, còn tôi đi công tác xa, hiếm mới về. Tôi đang cố
gắng kiếm tiền để lo cho tương lai hai đứa. Nhưng mỗi lần về thăm bạn gái, tôi
lại nghe láng giềng xung quanh bàn ra tán vào chuyện nhà cô ấy cứ có đàn ông
tương hỗ suốt. Họ không biết tôi là chồng sắp cưới bởi so với những người kia
tôi còn ít tới hơn. Nỗi hiềm nghi bị vợ sắp cưới phản bội cứ thế nhen nhóm lên
trong tôi.
đích thực không thể nào nói hết việc tôi thương cô ấy như thế
nào. Tôi là đàn ông, cột trụ trong gia đình, phải lo cho ba má và các em. Nhưng
chứng kiến cảnh cô ấy phải thuê phòng trọ nhỏ hẹp, chật chội nóng bức tôi xót xa
hết sức. thành ra dù chưa cưới nhau nhưng tôi cũng vẫn thuê cho cô ấy một căn
chung cư để ở cho đỡ khổ. Tiền hàng tháng do tôi tính sổ.
Sở dĩ tôi xin
đi làm xa cũng là vì muốn có thêm nhiều tiền. Công việc của tôi ở tỉnh thành
cũng tốt nhưng muốn có thu nhập cao thì phải ưng ý đi công trình ở miền núi. Tôi
muốn cầm cố trong 1, 2 năm trước khi lập gia đình để có ít nguyên, sau này cưới
vợ rồi tôi sẽ về gần nhà làm để tiện trông nom vợ con.
Bạn gái tôi khá xinh
xắn, đang làm viên chức văn phòng cho một công ty. Với tôi như thế là quá đủ.
Tôi không cần cô ấy phải làm công việc lắm tiền, chỉ cần cô ấy thanh nhàn một
tí, có thời gian săn sóc cho bản thân và gia đình sau này là được. Tôi làm điều
gì cũng nghĩ cho bạn gái nhưng đổi lại, chừng như cô ấy quá vô tâm.
Đi
làm xa hơn 1 năm, tôi bắt đầu nghe thấy điều ra tiếng vào về bạn gái mỗi khi về
thăm. Căn chung cư cũng có nhiều người lắm chuyện, tôi thấy họ cứ xì xào, bàn
tán… Là đàn ông, tôi không thích chuyện nói xấu sau lưng lắm nhưng quả thật cũng
chẳng thể lơ khi có quá nhiều người nói. Tôi không muốn nghi bạn gái nhưng muốn
kiểm chứng để có niềm tin hơn vào cô ấy. Vậy là tôi mua một máy ghi âm đặt lén
trong phòng cô ấy.
Cũng nhờ cái hành động táo bạo đó mà tôi mới phát hiện
ra bạn gái cắm sừng mình, không phải một lần, càng không phải là một người. Có
ít nhất 3 người đàn ông mà cô ấy hỗ tương. Một trong số đó là ý trung nhân cũ,
một là sếp ở cơ quan và một gã nào đó ít tuổi hơn tôi cũng chẳng biết cô ấy quan
hệ với hắn thế nào.
Nếu chỉ có như thế, tôi sẽ bỏ cô ấy không thương tiếc.
Nhưng khổ nỗi, câu chuyện cô ấy khóc với mẹ, với cô em gái lại khiến tôi phải
ngẫm nghĩ. thế ra gia đình cô ấy có một khoản nợ lớn phải trả do cha mẹ làm ăn
mất mùa. Nhưng vì sợ không dám nói với tôi, sợ tôi biết sẽ ngại gánh nặng mà bỏ
đi bởi bản thân cô ấy cũng đã khiến tôi phải tốn kém không ít rồi. Chính bởi vậy
cô ấy mới ưng cặp kè với mấy người đó để moi tiền. Cô ấy muốn giúp ba má, có
tiền trang trải nợ nần mà không phải phiền đến tôi. Nghe cô ấy khóc tức tưởi vì
cảm thấy nhục nhã khi tâm sự với em gái mà tôi lại thương đến cháy
lòng.
Tôi biết nhiều người sẽ nghĩ loại con gái như thế giữ làm gì, nhưng
phải nói thật tôi không chỉ yêu mà còn rất thương. Khi biết hết sự thực, bên
cạnh việc giận vì bị bội phản, cảm giác lớn hơn trong tôi là thương. Giờ tôi
không biết nên nói với cô ấy thế nào để việc này dừng lại. Liệu công khai nói
rằng anh đã biết tuốt luốt mọi chuyện có làm cô ấy quá xấu hổ mà không dám bên
tôi không? Nhưng nếu không nói mà cứ để tình cảnh này diễn ra thì với tư cách
đàn ông, làm sao tôi chịu nổi. Tôi nên làm gì đây?


0 nhận xét :
Đăng nhận xét