Bài viết dưới đây là san sẻ của Janelle Quibuyen, nhà thiết kế đồ họa tự do kiêm
quản lý mạng tầng lớp ở Seattle (Mỹ), về trải nghiệm thực tiễn mà cô có sau khi
nghỉ công việc toàn thời kì để đeo đuổi say mê.
Hai năm trước, tôi bỏ
công việc với chế độ lương toàn thời gian và nhiều ích lợi khác để đeo đuổi việc
làm nhà thiết kế đồ họa tự do. Đây có lẽ là tuyên bố sáo rỗng nhất mà độc giả
trên mạng thời nay.
Kể từ đó, tôi nhận được nhiều phản ứng khá hao hao
nhau. Mọi người kinh ngạc trước chuyện tôi vừa thực hiện bước nhảy vọt lớn, mang
tính thay đổi cuộc thế. Tôi nhận được nhiều tin nhắn dạng như “Wow bạn rất gan
dạ và có dũng khí” hay “Thật tuyệt khi bạn đang theo đuổi ham của mình” và “Tôi
ước gì tôi cũng có thể làm sếp của mình”.
Ban đầu, tôi chẳng suy nghĩ gì
nhiều. Những việc cá nhân chủ nghĩa xảy ra vào thời khắc đó có đủ sức ảnh hưởng
để tôi bỏ công việc toàn thời kì. Sau khi tôi nhận được nhiều phản ứng như nhau
trong thời kì dài và đọc đi đọc lại các bài viết về chuyện thành công theo dạng
“Tôi nghỉ việc và khởi nghiệp”, tôi bắt đầu tin vào điều này. Nó trở thành một
phần trong câu chuyện của tôi.
Thật dễ dàng để qua nhiều thứ những người
trẻ khởi nghiệp từng kể. Tôi ton tả làm việc để có đủ hiệp đồng mỗi tháng, để
kiếm tiền đủ sống. Tôi đối mặt với nỗi sợ hãi và lo lắng liên quan đến chuyện ổn
định mỗi ngày. Tôi nghĩ về ngày mai, tự hỏi tôi có thể duy trì được bao xa trên
con đường này.
Tuy nhiên, tôi được trả tiền để làm điều tôi yêu thích và
đây vốn là thứ được cho là thoải mái hơn bất cứ điều gì. Tôi vui vẻ và thấy thỏa
mãn. Tôi hãnh diện vì được theo đuổi đam mê và tự hào vì mình làm được điều
đó.
Dù vậy, phần nào trong tôi vẫn không thấy ưng ý. Là ông chủ của chính
mình cực kỳ khó. Bạn chẳng có ai để đổ lỗi ngoài bản thân khi mọi việc không như
trông đợi. Điều làm tôi khó chịu nhất là cái cách chúng ta nói về các thương lái
như những người dũng cảm, có dũng khí. Hãy nói thẳng về việc này.
Tôi
không kiêu dũng hơn người lao động nhập cư đang hái dâu tây để gửi tiền về cho
gia đình ở quê nhà. Tôi không dũng mãnh hơn một bạn trẻ mới tốt nghiệp, đang làm
cật sức 9 giờ/ngày để trả khoản nợ sinh viên lớn. Tôi không phải là ông chủ mà
là bà mẹ thuộc giai cấp lao động, với 3 công việc kiếm tiền nuôi
con.
Ngày nay, chúng ta bị “tấn công dồn dập” bằng những thông điệp rằng
thế cục chỉ có ý nghĩa khi ta làm điều mình yêu. Bỏ công việc toàn thời gian để
du lịch thế giới. Bỏ lại mọi thứ để tự làm chủ. Xa rời lề thói để xây dựng thứ
gì đó từ con số 0.
Chúng ta có lớp học trực tuyến, hội thảo, sách vở và
lời khuyên từ các chuyên gia. Chúng ta được tiếp thị loại áp dụng hứa rằng bắt
đầu kinh doanh riêng là chuyện dễ dàng. Chúng ta được bảo rằng hy sinh thì rất
khó khăn, nhưng xứng đáng: “Bạn chỉ cần bỏ công việc bạn làm, bỏ hết, mua sách
điện tử về lời khuyên của tôi với giá 20 USD và có niềm đam mê để kiên
trì”.
Chúng ta truyền tụng những người đủ “dũng cảm” để bỏ công việc từ 9
giờ sáng đến 5 giờ chiều vốn không có gì ham thích. Chúng ta lý tưởng hóa và
lãng mạn hóa ý tưởng làm chủ bản thân và chịu nghĩa vụ lịch trình của mình, để
ưng ý rủi ro và gặt hái lợi ích dồi dào. Song không ai nói về sự bền vững thực
thụ hay tính hiệu quả của công thức này, khi mà cuộc chơi chẳng bao giờ công
bằng cả.
Bỏ công việc đang làm để đeo đuổi ham là nhằng. Thông điệp
này chỉ có lợi cho nhóm người có đặc quyền đặc lợi, và rất hiểm nguy cho từng
lớp lao động.(Ảnh minh họa)
Câu nói trên về cơ bản đã khẳng định rằng bạn
có một công việc toàn thời kì. Nó khẳng định rằng bạn có thời kì để phát triển
niềm ham. Nó khẳng định rằng bạn có tuyển lựa đeo đuổi một cái gì đó khác vì bạn
thích thế. Chúng ta đang lấy việc cuốn từng lớp lao động vào lối sống thương gia
làm câu đáp cho một cuộc sống có ý nghĩa và kiếm rất nhiều tiền. Đây là giấc mơ
Mỹ mới.
Trong câu chuyện của riêng tôi, cá nhân tôi không bỏ công việc
trả lương toàn thời gian và có nhiều lợi ích để trở nên can đảm và theo đuổi đam
mê. Tôi không bỏ cuộc vội, cũng không có “bước nhảy vọt trong niềm tin”. Tôi bỏ
việc vì tôi có nhiều bổn phận mới và đầy thách thức trong cuộc sống cá nhân. Tôi
bỏ việc vì tôi nản. Tôi bỏ việc vì tôi chẳng thể chịu nổi 40 phút đi lại, làm
việc từ 9 giờ sáng đến 10 giờ đêm, thỉnh thoảng là 12 tiếng mỗi ngày. Tôi bỏ
việc vì tôi có công việc tự do để làm. Tôi bỏ việc vì tôi cân nhắc các chọn lựa
mình có liên tục trong bảy tháng trước khi ra quyết định rốt cục.
Tôi có
lợi thế là không có khoản vay sinh viên nào để phải trả nợ. Tôi có lợi thế là
tôi trả gần hết khoản nợ thẻ tín dụng khi còn làm toàn thời kì. Tôi có lợi thế
là có nhân tình đang làm việc toàn thời kì, và đó cũng là người mà tôi có thể
sống chung. Tôi bỏ việc vì tôi có lợi thế để làm vậy.
Tôi không muốn bất
cứ ai đang đi làm từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều cảm thấy mình như một kẻ khờ khi
phải làm công việc ổn định, hoặc thấy sai nếu họ thật sự thích công việc ổn định
đó. Tôi muốn mọi người biết rằng câu chuyện về những lái buôn thành đạt sau một
đêm, được kể trước ánh đèn sân khấu, đều bỏ qua chi tiết về lợi thế mà họ có
trong thời gian đầu.
Không phải ai cũng có thể, hoặc nên nghỉ việc với hy
vọng sẽ tìm được việc khác hạnh phúc và ý nghĩa hơn. Niềm đam mê có thể là động
lực của bạn, nhưng đôi khi nó không đủ để thanh toán các hóa đơn. Khái niệm này
là lý tưởng cho ắt mọi người, nhưng phi thực tại với số đông.
Tôi không
nói rằng từng lớp lao động không thể trở thành những thương buôn thành đạt. Tôi
chỉ nói rằng nếu bạn chưa từng đọc về đặc quyền của việc tự làm chủ, truyền cảm
hứng và can đảm của lớp lái buôn đang theo đuổi mê say của họ, thì đây là bài
viết cho bạn.


0 nhận xét :
Đăng nhận xét