Tôi "chộp" được Thắng 'vẹo' khi anh vừa từ Hải Phòng lên Hà Nội thu âm cho một
lăng xê. Dù đi một quãng đường dài, nhưng NSUT Quang Thắng vẫn rất nồng nhiệt
dành cho phóng viên những phút nói chuyện thân tình, những san sớt thật về nghề,
về gia đình.
Tuổi thơ gắn với "cây đàn giấy"
Bộ phim "Sóng ở đáy
sông" một thời khiến tình nhân điện ảnh vừa xem vừa tức bởi có ông bố đặc trưng
người Hải Phòng thời bấy giờ quá nghiêm khắc, bảo thủ đến tàn bạo. Hỏi Quang
Thắng, anh sinh ra ở thị thành Cảng, trải qua thời đó, bố anh có phải người
giống như trong phim? Quang Thắng gật đầu bảo, trong thời kỳ xoá bỏ bao cấp, lúc
giao thời giao đó thì vẫn có một số ông bố muốn hướng tới cho con em mình có một
tương lai sáng lạn, phải nhìn vào các tấm gương kiểu như nghệ sĩ piano Đặng Thái
Sơn. Anh cũng không ngoại lệ.
Gia đình bắt anh học nhạc nhưng, nhà nghèo
nên không có đàn. cha mẹ anh vẽ các phím đàn lên giấy, lên gỗ rồi hàng ngày bắt
anh ngồi học đánh, xướng âm. "Suốt ngày sòn sòn sòn đô sòn, sòn sòn sòn đô la...
Tôi không chịu được kiểu đó. Vừa học vừa khóc, nước mắt chảy ròng ròng, có khi
ướt cả đàn. Tôi không chịu, bỏ đi học kịch, bị cả gia đình phản đối, nói nghề đó
không sang. Đó không phải là nghề, bắt tôi phải chọn nghề gì mà có mai sau sáng
lạn, cao sang. nhưng tôi thích kịch rồi, gia đình ép mãi cũng không được", NSƯT
Quang Thắng giãi bày.
Quyết tâm học kịch, khi đó bố Quang Thắng chỉ nói
một điều: Làm cái gì thì làm nhưng đã làm thì phải làm tốt và nếu không tốt thì
bỏ luôn! Vẫn kiên tâm vào học kịch nhưng đến hiện giờ, Quang Thắng bảo, anh thấy
lời bố nói là đúng. Chính cho nên, Quang Thắng phải gắng hết mình, gấp nhiều lần
các bạn khác song anh không hối tiếc vì đã chọn nghề này. Chính nỗi nặng nhọc
của nghề, Quang Thắng cũng hướng các con không nên theo nghề của bố mà nên chọn
nghề khác. mặc dầu vậy, rút từ kinh nghệm bản thân, Quang Thắng nói: "Nếu các
con không nghe thì mình đành... nghe chúng nó thôi".
Cái mặt "không cái
gì liên hệ tới cái gì"
Thời đi học trường Cấp 3 Ngô Quyền (Hải Phòng),
Quang Thắng nức tiếng nghịch ngợm, được cái anh nghịch kiểu học sinh, chứ không
phải hư gì. Anh nghịch tới nỗi, cho tới hiện, các thầy cô khi nhắc đến Quang
Thắng vẫn còn sợ.
Nghịch là vậy nhưng Quang Thắng lại được cái sáng dạ,
học giỏi, có năng khiếu ca hát. Anh hát rất hay, hay dự vào đoàn đội. Quang
Thắng nhớ lại: "Khi đi học rất hay bị ghi sổ đầu bài vì tội ngồi hát trong lớp
và đục bàn. Cái bàn tôi ngồi lúc nào cũng có một cái lỗ. Tôi hát rất hay nên
toàn hát vào cái lỗ cho các bạn nghe. Tôi cũng đệm đàn bằng cách dùng ngón tay
gõ vào bàn. Ngày đi học thế thôi chứ càng lớn càng xấu giai nên đành tự ước mong
thành ca sĩ. Nếu đẹp giai thì tôi đã thành ca sĩ và mình giàu lâu rồi. Ờ, thôi
thì không thành ca sĩ, không giàu tiền được cái giàu tình. Hát hay nên các bạn
nữ thích lắm. Đến giờ, sau mấy chục năm gặp lại nhau, các bạn vẫn nhắc về tuổi
thơ hồn nhiên đó".
"Cơ mà xấu giai cũng có lúc may mắn nhá", Quang Thắng
phá lên cười bảo vậy. Anh kể, cơ duyên đưa anh tới hài kịch chính là cái mặt
"không cái gì liên hệ tới cái gì" của mình. Đó là khi anh ở đoàn kịch Hải Phòng,
trước tiên anh được phân công vào vai hoàng tử trong vở Bá tước Monte Cristo,
sau NSND Lê Hùng nghĩ lại, với cái mặt của anh, dạng hình đó, chẳng thể vào vai
hoàng tử được, anh bị buộc vào vai tướng cướp VamPa. Quang Thắng lúc đó buồn
lắm, là diễn viên, ai chẳng muốn mình được lộng lẫy trên sàn diễn, bị vào vai
tướng cướp, NSND Lê Hùng phải khích lệ mãi, Quang Thắng mới chịu. "Thầy Hùng bảo
Thắng yên tâm, Thắng vào vai này thì kể cả hoàng tử cũng lu mờ. Tôi vẫn còn nghi
lắm, nhưng khi diễn thật, tôi vừa bước ra sàn diễn thì khán giả cười ồ lên và vỗ
tay. Bắt đầu từ đấy trở đi tôi thấy ham thích với hài kịch và tiếp đến bây giờ",
Quang Thắng tâm sự.
"Tôi có cái 'xấu' thứ 2 là tiếng, tiếng nói thì đối
với sân khấu kịch rất quan trọng. Mọi người nói tôi có tiếng địa phương. Nhưng
cái 'xấu' này cũng lại là cái lợi của tôi", Quang Thắng thật thà tâm tư. Anh
bảo, trong diễn hài tiếng lại không quan trọng, miễn sao có cái riêng của mình.
Thế nên anh đã áp dụng cái riêng của mình vào thì thấy khán giả đón nhận rất
nhiệt liệt, đều ủng hộ. Mọi người nhớ anh bởi chất riêng đó, từ đó trở đi, anh
cứ thế phát huy và không phải đổi thay gì cả. Giữ đúng bản tính của mình là
được. "Nhiều lúc gặp người ái mộ hay bạn bè, họ vẫn nhại lại câu tôi nói, nhất
là Cô Đẩu (diễn viên Công Lý - PV) thường nhại tôi đó. Nhưng thôi kệ, họ quý họ
mới thế chứ", Quang Thắng san sẻ.
Ai nói anh không giàu tiền, nghe nói
anh mới mua nhà rộng thênh thang 70m2 với 3 tầng lầu ở Gia Lâm. Anh là đại gia
trong làng hài rồi còn gì? - tôi hỏi. Quang Thắng cười bảo: "Ờ, thì cũng chắt
chiu mãi mới mua được căn nhà nhỏ ở đó, làm nơi đi đi về về, nếu phải diễn trên
Hà Nội vài buổi thì cũng có chỗ ăn ngủ".


0 nhận xét :
Đăng nhận xét