Cách đây 10 năm tôi gặp em, là vợ của tôi hiện, khi ấy tôi chỉ là một kỹ sư mới
ra trường, lương trung bình, lại hay mộng mơ. Chúng tôi gặp nhau trong lớp học
tiếng Anh. Khi đó em là nhân viên văn phòng, thu nhập nhỉnh hơn tôi, lại xinh
đẹp, khéo léo# nên được rất nhiều người theo đuổi. Chúng tôi yêu nhau được hai
năm thì hôn phối. Tôi cũng ra ngoài kinh dinh riêng, thu nhập cao hơn nên hai vợ
chồng có cuộc sống khá no ấm. Sếp của em, là kẻ thứ ba xen vào tình cảm vợ chồng
tôi, cũng là một người quen từ thời sinh viên của tôi nhưng không thân thiết
lắm. Chuyện họ bắt bồ được cô bạn cấp ba của tôi phát hiện, tôi đến và bắt tại
trận ở nhà nghỉ. Sau đấy tôi vào trương mục trên mạng của vợ đọc được vô số
những lời nhắn ướt át, tình cảm của họ.
Quá nản tôi nói với vợ muốn ly hôn,
em sẽ được phần đông tài sản và thậm chí quyền nuôi con, muốn nuôi tuốt tuột hay
chỉ một đứa hay không đứa nào nếu cảm thấy vướng víu thì tôi đều hài lòng. Vợ
tôi có nhẽ cũng như nhiều người nữ giới bắt nhân tình khác, khi bị vỡ lở mọi
chuyện đã khóc lóc, cầu xin, dọa tự tận đủ kiểu. Còn khi ấy tôi chỉ biết trời
sụp đổ, có lúc còn phóng lên cầu Long Biên muốn lao đầu xuống sông Hồng chết
quách cho xong, đỡ một đời điếm nhục. Mấy người ở đấy thấy trình diễn.# lạ nên
ra can ngăn, khuyên lơn. Tiếp đấy là quãng thời gian khổ sở đến tột cùng, có lúc
tôi tự huyễn hoặc mình, rằng chưa có chuyện gì xảy ra cả, hết giờ làm đi về nhà,
giúp vợ làm việc nhà, đùa vui với các con; có lúc tự uống rượu, hát karaoke một
mình. Khi khác tôi lại phóng ô tô thẳng lên Hà Giang cho vơi u uất. Sau đấy tôi
cảm thấy chẳng thể chịu nổi nữa nên chuyển ra khách sạn, cách nhà tầm 2 km và
bắt đầu cuộc sống ly thân như đã chia sẻ.
Tôi còn yêu vợ rất nhiều nhưng biết
mình sẽ không bao giờ có thể miễn thứ được. Tôi không muốn chúng tôi phải sống
tiếp trong chuỗi ngày uất hận, dày vò lẫn nhau thêm nữa mà sẽ có một cuộc ly hôn
nhẹ nhàng. Cách đây mấy ngày, mẹ tôi gọi điện nói vợ bị suy nhược tâm thần, bất
tỉnh nhân sự, phải nhập viện, còn con gái út bị đi tả cấp. Tôi dù rất căm hờn vợ
nhưng vẫn trở về chăm vợ chăm con. Khi nhìn thấy người vợ đầu gối tay ấp chừng
ấy năm đang tiều tụy, giọt ngắn giọt dài trên giường thì những lời tuyệt tình
tôi dự kiến sẽ nói lại chẳng thể thốt lên được. Tôi biết em vẫn còn nuôi hy vọng
sẽ đến ngày được tôi thứ lỗi. thực thụ bây chừ tôi không biết làm thế nào nữa,
vợ đang phải dưỡng bệnh, đoạn tuyệt với em lúc này thật quá đang tâm, còn những
cử chỉ quan tâm, chăm sóc có lẽ chỉ làm niềm hy vọng trong em lớn dần, rồi đến
khi biết được quyết định ly hôn sẽ chỉ làm em thêm suy sụp. Tôi phải làm gì bây
chừ?

0 nhận xét :
Đăng nhận xét