Ngày cô thông báo cái tin mình có bầu cho anh ta, trái ngược với sự hạnh phúc
lâng lâng của cô, anh ta lặng im rồi lãnh đạm yêu cầu cô đến bệnh viện bỏ cái
thai. Lí do thì có muôn nghìn: Anh ta chưa ổn định sự nghiệp, ba má anh ta chưa
muốn con trai cưới vợ, anh ta chưa sẵn sàng cho cuộc sống gia đình… Cô kiên
quyết không chịu, 2 người đã yêu nhau gần 1 năm rưỡi rồi chứ ít ỏi gì, điều kiện
kinh tế cũng tạm ổn nào đâu phải thiếu thốn.
Cãi vã, bàn cãi tương hỗ vài
tháng trời vẫn không đi đến kết quả, khi mà anh ta nhất mực không chịu cưới, còn
cô thì bằng giá nào cũng phải giữ lại con. Cái bụng của cô ngày càng lớn, còn
anh ta dần dà lại… có tình nhân mới! Không còn từ nào có thể biểu thị nổi nỗi
đau trong cô lúc ấy.
Ngày cô sinh, anh ta không thèm hỏi han lấy 1 lời.
Cái dòm khi anh ta nhìn thấy con trai kháu của mình, bản năng làm cha trỗi dậy
và anh ta sẽ hồi tâm chuyển ý liền tan thành mây khói. cha mẹ cô căm uất thay
cho con gái, tìm đến tận nhà anh ta để trò chuyện. Nhưng chung cuộc chỉ nhận
được một câu vô trách nhiệm: “Con trai tôi nó đã không thích con gái ông bà, ông
bà cố bắt ép làm cái gì? Cái thai con gái ông bà muốn giữ thì tự đi mà nuôi chứ,
sao lại đến bắt đền chúng tôi?”. Đến một lời quan tâm ngắn ngủi tới đứa trẻ mang
dòng máu nhà mình, cha mẹ anh ta cũng chẳng có.
Cô và gia đình dù cay
đắng vô vàn, nhưng cũng chẳng còn cách nào khác là đồng ý với điều kiện ấy. Khả
năng chung sống hòa thuận với anh ta là chẳng thể, bởi vậy, đành bằng lòng 1 đám
cưới vỏ bọc để tránh cái nhìn thiếu thiện chí của cõi trần, và để trên giấy khai
sinh cho con khỏi phải để trống phần tên của bố đẻ mà thôi!
Cô và anh ta
đi đăng kí trước ngày cưới vài ngày, rồi cô tự mình đi khai sinh cho con. Đám
cưới sau đó được diễn ra ngắn gọn, giản tiện hết mức có thể, không có ăn hỏi,
không chụp ảnh cưới, khách mời nhà trai thì ít oi đến đáng thương, và đặc biệt
là vẻ mặt của nhà trai cứ như thể vừa bị mất trộm cả chục tỉ đồng
vậy!
Đám tiệc kết thúc, cô được cho phép về nhà anh ta ngủ 1 đêm. Cô tự
bắt taxi về, người giúp việc xếp đặt cho một phòng khách để ngủ tạm, còn lại thì
cả nhà anh ta không ai hé mắt nhìn tới cô một cái, con trai cô vẫn đang ở nhà
ngoại cũng chẳng nhận được lời thăm hỏi nào. Đêm ấy, anh ta không về nhà, nhòm
được ngồi lại trò chuyện với anh ta hóa thành bọt nước. Cô biết, anh ta ở bên
người thương mới chứ còn gì nữa! Sáng sớm hôm sau, anh ta gọi cho cô, tức tối ra
lệnh: “Cô thu xếp rồi về đi, định ở nhà tôi ăn vạ à? Đợi giấy gọi của tòa đấy,
tôi vừa đi nộp đơn rồi!”.
Vẫn biết rồi cái kết cuộc này sẽ xảy đến nhưng
cô vẫn thấy lòng đau như cắt, nước mắt không tự chủ được lăn dài. Gần 2 năm yêu
nhau, rồi mang thai và sinh con của anh ta, nói thực trong lòng cô vẫn còn tình
cảm với anh ta, nhưng lẽ nào cái cô đáng nhận được chỉ là sự phũ phàng tới mức
này ư? Cô biết, gia đình cô không môn đăng hộ đối với nhà anh ta, thái độ của ba
má anh ta cô có thể hiểu được, nhưng còn anh ta, không lẽ trong thời kì bên
nhau, không có lúc này anh ta thật lòng với cô?
Anh ta chắc hẳn chẳng thể
chờ thêm được nữa, vậy nên sáng sớm đã đi nộp đơn rồi. Cuộc hôn nhân của cô và
anh ta kéo dài vỏn vẹn có… 1 ngày đã phải kết thúc tức tưởi như thế này, bảo cô
không đau lòng sao được…

0 nhận xét :
Đăng nhận xét